THANH LAM, TÔI NGHĨ VÀI ĐIỀU
Chị Thanh Lam hát hay. Trong mỗi người đương thời, tôi chắc vẫn chạm vào miền ký ức của Khúc Mưa, Giọt Nắng Bên Thềm, Một Ngày Mùa Đông, Cho Em Một Ngày, Vẫn Hát Lời Tình Yêu… Thành công của âm nhạc, hoặc ca sĩ nói riêng, là chạm vào ký ức của ai đó. Bạn tôi nói vậy.
Chị Lam, chị Linh và Hồng Nhung là những ngôi sao lớn, những ngôi sao cô đơn trên thị trường nhạc nhẹ ở những thập niên 90 ngập ngụa nhạc Đỏ hoặc nhạc Vàng.
Trong quá khứ vàng son ấy, Thanh Lam là người chăm phá cách nhất. Như thể chị muốn tìm một đối thủ khác cho chính mình. Phải là một Thanh Lam gì đó đỉnh cao hoàn mỹ. Chị bắt đầu uốn giọng hát, bắt đầu phô trương nội lực và kỹ thuật. Điều này, khiến các bài nhạc mất tự nhiên vô cùng. Khán giả nghe chị hát lắm lúc khó thở.
Cả một thời đoạn dài cho đến bây giờ, cảm giác như chị không hát cho khán giả nữa, chị như thể, chỉ hát cho chính mình. Và bởi vậy, chị mất dần sức hút. Nếu thẳng thắn với điều này chị sẽ thấy mặt trái của sở học khi bị lạm dụng.
Chị Lam cũng là chứng nhân của một buổi giao thời. Khi nhạc thị trường bắt đầu len lỏi vào VN. Khởi nguồn từ Làn Sóng Xanh, thị hiếu của khán giả bắt đầu thay đổi. Người nghe không dễ tính với các thể loại mì ăn liền nhưng vẫn rung động với những cơn gió mới ít mô phạm hơn. Kiểu như anh Quang Linh nuôi con chim sáo và con chim đa đa một phát vừa giàu vừa nổi tiếng.
Sau đó là Đan Trường, với mái tóc chẻ bềnh bồng, gương mặt khả ái, mang thân phận một anh thợ cửa sắt vào âm nhạc đã nhận rất nhiều sự bỉ bai, thậm chí miệt khinh đến từ đồng nghiệp và cả người nghe. Bất chấp, Đan Trường ngự trị trên đỉnh cao hàng chục năm trời.
Có học sau này là Ưng Hoàng Phúc nếu không gặp em đời anh đã khác nhiều rồi. Phúc và 1088 đang học nhạc viện thì bỏ ngang ra thị trường và thành công mỹ mãn.
Sau nữa là Mr.Đàm, người thợ cắt tóc không dẫu nhiên trở thành ông hoàng nhạc Việt cho tới bây giờ. Ở Đàm là một nguồn năng lượng vô biên. Và trên nhất là sự nắm bắt thị hiếu. Tôi không mấy thích Đàm nhưng phải công nhận anh hát nhạc nào cũng hay. Một nguồn năng lượng cống hiến vô biên mà tôi tin chẳng có trường lớp nào đào tạo được.
Nói sơ để thấy rằng. Thành công ở nghệ thuật không cứ là trường lớp. Dẫu nhiên, được đào tạo bài bản mà chinh phục thị trường âm nhạc thì sẽ trọn vẹn hơn. Nhưng cũng không ai minh định rằng đó là địa hạt riêng của những người được có học.
Nghệ thuật cũng như cuộc sống, luôn có một lối mở cho tất cả. Vấn đề là tâm thế của mỗi người. Tâm thế của người nghệ sĩ, tôi nghĩ là sẵn sàng cháy hết mình cho nghệ thuật và cởi mở với những điều khác lạ. Là không tự đặt mình cao hơn người khác. Là dám chấp nhận lùi vào ký ức của người nghe thay vì cố ru ngủ mình đang ngự trị trên đỉnh cao huyễn hoặc.
Nghệ sĩ, như những bông hoa. Điều tôi quan tâm là bông hoa ấy có rực rỡ hay không. Tôi không bao giờ xem nó ở góc độ là bông hoa dại hay hoa ở lầu son.
Một bông hoa đẹp đúng nghĩa, không bao giờ vươn cao bằng cách đạp lên những bông hoa quanh mình...

0 nhận xét:
Đăng nhận xét