ads

Thứ Hai, 29 tháng 5, 2017

- Anh ơi, em dính!

- Hả???

- Chậm đến cả tháng rồi anh, em thử rồi, hai vạch.

- (Im lặng)

- Giờ làm thế nào anh ơi? Bố mẹ em biết thì em chết, ông bà ấy còn là Đảng viên nữa chứ!

- Bố mẹ em là Đảng viên hả? Thế thì cứ đổ cho phản động là xong. Anh không liên quan, nhá!

- Anh ơi, em dính!

- Anh ơi, em dính! - Hả??? - Chậm đến cả tháng rồi anh, em thử rồi, hai vạch. - (Im lặng) - Giờ làm thế nào anh ơi? Bố mẹ em biết thì em chế...

Chủ Nhật, 28 tháng 5, 2017

Gà mái gáy là điềm gì vậy các cụ ? Hai con.

Gà mái gáy

Gà mái gáy là điềm gì vậy các cụ ? Hai con.

Thứ Bảy, 27 tháng 5, 2017

AI CŨNG LÀ NHÂN TÀI
 
Tại một khu rừng nọ, nhằm tìm ra những con vật tài giỏi để giao một số trọng trách, người ta tổ chức một kỳ thi với sự tham gia của các con vật tại đó, gồm: Quạ, Khỉ, Chim cánh cụt, Voi, Cá, Hải cẩu và Chó.
 
Khi cả bọn đông đủ, vị giám thị ra đề. "Để công bằng, tất cả phải làm chung một bài kiểm tra: Hãy lên đỉnh cái cây kia!".
 
Cuộc thi bắt đầu. Quạ thi đầu tiên và tạo được sự bất ngờ vì sự giỏi giang của mình, nó chọn con đường nhanh nhất là bay thẳng lên đỉnh cây.
 
Giám thị coi thi phán rằng: "Con rất giỏi và thông minh, chọn con đường nhanh nhất, không theo một trình tự nào và tới được đỉnh cây chỉ trong vài giây, con được 10 điểm."
 
– "Cảm ơn thầy, đó là điều hiển nhiên." – Quạ đáp.
 
Đến phiên Khỉ thi, một sự khởi động nhẹ nhàng, Khỉ vặn mình để chuẩn bị trèo lên cây, chiếc cây cao nhưng khỉ vẫn mỉm cười và tự tin rằng chuyện này trong tầm tay mình vì ngày nào nó chả luyện trèo hết cây này, đến cây khác nhuyễn như cháo. Thật vậy, Khỉ chỉ cần chốc lát là leo lên tận đỉnh của cây và thầy giám thị vui vẻ chấm:
 
– "Con làm tốt lắm, đi theo trình tự, theo đúng bài bản và đã leo lên được đỉnh cây nhưng con không có sự thông minh, con chỉ có ý chí và cần cù của con nên con cũng thành công. Ta cho 9 điểm."
 
– "Cảm ơn thầy, cần cù, chăm chỉ là một phần của thành công ạ." – Khỉ đáp.
 
Đến phiên Chim cánh cụt thi, cảm thấy rụt rè và sợ hãi khi thấy cái cây quá to và cao, đang đứng rui rẩy thì Voi lên tiếng.
 
– "Thưa, con xin phép cho con thi trước được không ạ?"
 
– "Ta đồng ý." – Giám thị trả lời.
 
Thế là Voi thay Chim cánh cụt thi trước và điều bất ngờ xảy ra khi voi húc liên tục cả thân hình đồ sộ của mình vào thân cây, khiến thân cây rung chuyển, chao đảo và rồi ngã bật gốc xuống. Thầy giám thị tức tối liền quát to:
 
– "Cậu làm cái quái gì thế? Định phá kỳ thi của ta sao?"
 
– "Dạ, không ạ, đó chỉ là cách của con, mặc dù có tổn hại nhưng con vẫn hoàn thành bài thi."
 
Voi ung dung đi từ gốc cây đến đỉnh cây. Và lần lượt từ Chim cánh cụt, Hải cẩu và Chó chỉ cần leo lên thân cây và đi từ gốc đến đỉnh cây 1 cách dễ dàng và về đích hoàn thành bài thi.
Nhưng riêng cá thì không thể, nó không thể nào ra khỏi bể để làm bài kiểm tra giống như các bạn mình, Quạ và Khỉ nhìn khinh khi, dè bỉu, giám thị cũng liên tục hối thúc không chút cảm thông. Nó buồn lắm và tự trách mình thật tệ hại, kém cỏi so với người khác, một cảm giác bất tài, vô dụng choán tâm trí nó. Ý định nảy sinh trong đầu cá bây giờ là chết để được giải thoát, một kẻ bất tài thì chết cũng có gì đáng tiếc chứ.
 
Nhưng khi cá chưa kịp làm gì, bỗng nó thấy cả nhóm Voi, Chim cánh cụt, Hải cẩu và Chó cùng nhau đẩy cái cây xuống
dòng sông gần đó, rồi nhanh chóng, bọn chúng đưa cá đến gần sông thả xuống nước và từ đó cá cũng bơi từ gốc lên đỉnh cây và hoàn thành bài kiểm tra một cách thuận lợi.
 
BÀI HỌC RÚT RA:
 
Nhân loại luôn cảm thấy vô cùng ngưỡng mộ và kính trọng khi nhắc đến những bậc vĩ nhân như Albert Einstein, Alfred Nobel hay Leonardo da Vinci… hay Bill Gates, Steve Jobs…. Người ta gọi họ là "Thiên tài", là "Vĩ nhân" và khao khát mình cũng có được trí tuệ, khả năng như vậy. Nhiều người cảm thấy mình thật bé nhỏ, tự ti khi tự đặt mình lên "bàn cân" với những người tài giỏi xung quanh như thế và mất hẳn niềm tin vào chính bản thân mình.
 
Những lúc đó mong bạn hãy nhớ đến câu chuyện này và câu nói của Albert Einstein: "Ai cũng là thiên tài. Nhưng nếu
bạn đánh giá một con cá qua khả năng trèo cây của nó, nó sẽ sống cả đời mà tin rằng nó thật sự thấp kém."
 
Đừng mặc cảm ngại ngùng gì khi thấy thằng bạn khoe có khả năng làm tình tới 30 phút. Có khó đéo gì đâu, chỉ cần bạn nhớ tới thuốc cường dương vprx được bán tại shoptinhyeu Vn của giáo sư tình yêu lừng danh khắp địa cầu.

Khi cả bọn đông đủ, vị giám thị ra đề

AI CŨNG LÀ NHÂN TÀI   Tại một khu rừng nọ, nhằm tìm ra những con vật tài giỏi để giao một số trọng trách, người ta tổ chức một kỳ thi với sự...

Thứ Sáu, 26 tháng 5, 2017

Thử nghiệm truy cập miễn phí facebook bằng mạng mobifone thấy ổn, chỉ không xem được clip, ảnh trong comment, không gọi thoại được mess, còn lại text quá ổn và nhanh. Biết là fb nó kiếm ăn là chính, nhưng cứ free là thích rồi, đỡ phải đăng ký gói 4G nữa. Đi đường nếu dùng map thì chịu khó download bản offline trước, bật định vị lên là đỡ hẳn không bị phụ thuộc vào 4G.

Mang tiếng 4G chứ mạng cũng như ccc, lúc nào có wifi thì dùng sau chứ xem thìi chả mấy mà hết gói dung lượng còi

Thử nghiệm truy cập miễn phí facebook

Thử nghiệm truy cập miễn phí facebook bằng mạng mobifone thấy ổn, chỉ không xem được clip, ảnh trong comment, không gọi thoại được mess, còn...

Thứ Năm, 25 tháng 5, 2017

DẠY CON: 05 phẩm chất ưu tú của người DO THÁI

1. Tham vọng lớn
- Phải có tham vọng lớn, phải dám làm những việc mà mình có vẻ như không đủ sức để giúp trẻ vượt qua chính mình.
- Người lớn phải hun đúc cho trẻ tham vọng lớn: tham vọng sau này trở thành nhà khoa học lớn, tham vọng sau này trở thành nhà doanh nghiệp lớn.

2. Ham hiểu biết
- Muốn tham vọng lớn, thì phải ham hiểu biết. Tìm thấy niềm vui và say mê trong hiểu biết.

3. Tư duy tích cực
- Hiểu biết để tư duy tích cực và có tư duy phản biện. Chứ không phải là học vẹt hay học thuộc.

4. Trí tưởng tượng phong phú
- Có tư duy tích cực cần phải có trí tưởng tượng phong phú.

5. Lao động bền bỉ
- Phải lao động bền bỉ. Người Do thái còn chú ý cả chuyện ăn. Ăn gì để bổ và tốt cho trí não.
- Lao động bền bỉ thuộc về ý chí nghị lực, sức bật của mỗi chúng ta trước mỗi bão giông.

DẠY CON: 05 phẩm chất ưu tú của người DO THÁI

DẠY CON: 05 phẩm chất ưu tú của người DO THÁI 1. Tham vọng lớn - Phải có tham vọng lớn, phải dám làm những việc mà mình có vẻ như không đủ s...

Thứ Tư, 24 tháng 5, 2017

Có 2 mẩu chuyện ngắn mang tiêu đề lần lượt là "Thay đổi" và "Lên đường", có thể xem là những món quà giản dị mà quý giá cho những người muốn "cựa quậy" để thay đổi cuộc đời và vận mệnh của bản thân.

Câu chuyện thứ nhất: Thay đổi

Một con khỉ rất muốn trở thành người. Nó cũng biết rằng muốn trở thành người, nó phải chặt đứt hoàn toàn cái đuôi của mình. Con khỉ chấp nhận điều đó, quyết tâm chặt đứt một bộ phận trên cơ thể. Thế nhưng trước khi hành động, nó bị 3 việc dưới đây cản trở:

1. Khi chặt đứt đuôi liệu mình có bị đau không? (Thay đổi nhất định sẽ phải trải qua đau đớn).

2. Sau khi chặt đứt đuôi, liệu có thể vẫn duy trì được tính linh hoạt? (Thay đổi nhất định sẽ phải đối mặt với mạo hiểm).

3. Sống lâu như vậy, từ trước đến giờ luôn có chiếc đuôi trên cơ thể, chiếc đuôi đã tồn tại song song với cuộc đời mình, thật không nỡ vứt bỏ. (Thay đổi về mặt tình cảm sẽ có cảm giác buồn đau).

Thế nên, cho đến tận hôm nay, khỉ vẫn chưa thể hóa kiếp thành người!

Muốn đạt được thành tựu gì đó, phải dám nỡ vứt bỏ, hy sinh một vài thứ khác. Nếu không lỡ, không dám vứt đi những thứ đã có sẵn, chúng ta khó có thể có được thứ tốt hơn!

Vì sợ đau, vì sợ mạo hiểm, vì không lỡ xa cái đuôi gắn bó nhiều năm nên chú Khỉ mãi mãi không thể trở thành người.

Câu chuyện thứ 2: Lên đường

Có một hòa thượng muốn đi du học. Sư thầy hỏi: "Khi nào con đi?"

"Tuần sau con sẽ đi. Đường xa, con đã nhờ người đan vài đôi giày cỏ, sau khi lấy giày con sẽ lên đường."

Sự thầy trầm ngâm một lát rồi nói: "Nếu không thì thế này, ta sẽ nhờ các tín chúng quyên tặng giày cho con."

Không biết sư thầy đã nói với biết bao nhiêu người nhưng ngày hôm đó, có đến vài chục người đem giày đến tặng, chất đầy cả một góc căn phòng thiền.

Sáng hôm sau, lại có người mang một chiếc ô đến tặng cho hòa thượng.

Hòa thượng hỏi: "Tại sao tín chủ lại tặng ô?"

"Sư thầy nói rằng hòa thượng chuẩn bị đi xa, trên đường có thể sẽ gặp mưa lớn, sư thầy nói với tôi liệu tôi có thể tặng hòa thượng một chiếc ô?"

Thế nhưng hôm đó, không chỉ có người đó mang ô đến tặng. Đến buổi tối, trong phòng thiền đã chất khoảng 50 chiếc ô các loại.

Giờ học buổi tối kết thúc, sư thầy bước vào phòng thiền của hòa thượng: "Giày cỏ và ô đã đủ chưa?"

"Đủ rồi ạ!" – hòa thượng chỉ vào đống ô và giày cỏ chất cao như ngọn núi nhỏ trong góc phòng. "Nhiều quá rồi thầy ạ, con không thể mang tất cả đi được."

"Vậy sao được", sư phụ nói. "Trời có lúc mưa lúc nắng, có ai tiên liệu được con sẽ phải đi bao xa, phải dầm bao nhiêu lần mưa gió. Nhỡ đâu giày cỏ đi rách hết cả, ô cũng mất, lúc đó con phải làm sao?"

Ngừng một lát, ông lại tiếp tục: "Trên đường đi, chắc chắn con sẽ gặp không ít sông suối, mai ta sẽ có lời nhờ tín chúng quyên thuyền, con hãy mang theo…"

Đến lúc này, vị hòa thượng mới hiểu ra ý đồ của sư phụ. Hòa thượng quỳ rạp xuống đất, nói: "Đệ tử sẽ xuất phát ngay bây giờ và sẽ không mang theo bất cứ thứ gì ạ."

Từ câu chuyện này, chúng ta có thể dễ dàng nhìn ra rằng: Khi làm bất cứ việc gì, điều quan trọng không phải là những vật ngoài thân đã được chuẩn bị kỹ lưỡng hay chưa mà là ta đã đủ quyết tâm hay chưa?

Có quyết tâm, vạch rõ mục tiêu, tất cả đều không còn là vấn đề, không còn là trở ngại.

Câu chuyện thứ 2: Lên đường

Có 2 mẩu chuyện ngắn mang tiêu đề lần lượt là "Thay đổi" và "Lên đường", có thể xem là những món quà giản dị mà quý giá ...

Thứ Ba, 23 tháng 5, 2017

Năm 2018 miễn thuế nhập khẩu xe hơi.

Vậy theo các bác thì em nên mua xe hơi bây giờ hay chờ tới khi nào có tiền rồi mua.

Năm 2018 miễn thuế nhập khẩu xe hơi.

Năm 2018 miễn thuế nhập khẩu xe hơi. Vậy theo các bác thì em nên mua xe hơi bây giờ hay chờ tới khi nào có tiền rồi mua.

Thứ Hai, 22 tháng 5, 2017

Ông bố đang tiếp chuyện với khách, cậu con trai 4 tuổi cứ chạy ra chạy vào như muốn nói điều gì với bố.mãi sau mới dám vào, Nó cấu cấu đùi bố nó rồi nói lí nhí ...bố bố con nói thầm này,,

Bố cau mặt quát :

- Đừng làm trò nữa, con trai thì phải ăn to nói lớn không có cái kiểu ỏn ẻn như con gái thế đâu ,

có gì cứ nói to lên xem nào .

Thằng nhóc dõng dạc nói

- Dạ, mẹ kêu con nói thầm với bố đừng giữ khách ở lại ăn cơm ạ.!

Ông bố đang tiếp chuyện với khách

Ông bố đang tiếp chuyện với khách, cậu con trai 4 tuổi cứ chạy ra chạy vào như muốn nói điều gì với bố.mãi sau mới dám vào, Nó cấu cấu đùi b...

Chủ Nhật, 21 tháng 5, 2017

Thỏ cầm quyển sách đi giảng luật cho muông thú trong rừng. Gặp sư tử, nó vả thỏ phát bay mất mấy cái răng. Quát: cái con này liên thiên gì thế. Điếc cả tai !
Kết luận:
1.Yếu thì đừng giảng luật
2. Đừng bao giờ giảng luật cho kẻ mạnh !

Thỏ cầm quyển sách

Thỏ cầm quyển sách đi giảng luật cho muông thú trong rừng. Gặp sư tử, nó vả thỏ phát bay mất mấy cái răng. Quát: cái con nà...

Thứ Sáu, 19 tháng 5, 2017

Ngày xửa ngày xưa , cũng gần đây thôi vào thời bao cấp ý , nhà nước ta rất quan tâm đến việc đặt vòng , tuy vòng bằng sắt nhưng tốt lắm thế là chị em nô nức đi đặt, đâu đâu cũng vang lời ca

Đặt vòng thấy thật văn minh 
Làm tình thoải mái vì tinh chặn rồi

Vòng còn dấu kín chẳng lồi 
Chạy nhẩy chả rụng cứ ngồi dạng chân

Nhưng có một hậu quả mà chả ai tính được , trong một trận giông bão , có mấy chị tham việc vẫn chổng mông cấy lúa thì bị sét đánh tung cả đít làm ai cũng ngỡ ngàng than

Sét đâu bỗng bất thình lình 
Đánh cho một phát cửa mình cháy đen

Mọi người bàn tán xôn xao , lo lắm vì tại sao sét chỉ nhằm vào đít , may mắn chỉ trong một nốt nhạc người nông dân đã tìm ra nguyên nhân

Đặt vòng mà cấy chổng mông
Giống vật hút điện cháy lông là thường

À ra thế ,việc chổng mông cấy lúa khác gì mời sét nó phang vào đít , trung ương vội chỉ thị bằng mọi giá phải tìm ra giải pháp , thế là bộ điện lực và bộ y tế kết hợp và nhanh chóng tìm ra giải pháp rất đơn giản lại hợp lòng dân là

Dây dẫn nối với cái vòng 
Như vật dẫn điện nằm trong quần mình

Quá ư là đơn giản , từ đấy cứ đi làm đồng là chị em cuộn ít dây kim loại buộc vào chân , trời hơi sầm sì là thò tay vào quần móc móc nối nối , an toàn phải biết , trên cách đồng lúa vàng óng ả lại vang câu ca ..

Vì dân ...đảng chỉ thị liền 
Tìm ra giải pháp dây xiên trong ... lò

Chổng mông cấy lúa chả lo 
Sét mà đánh trúng lại cho xuống đồng

Đấy , nhờ những giải pháp vi mô mà vấn đề vĩ mô được giải quyết chóng vánh , không có cái dây dẫn điện thì ai dám xuống đồng cầy cấy nào ..từ đấy xuất khẩu gạo ngay cơ

Thế mới thấy , nước tuy nghèo nhưng dân thông minh đố ai bằng , thế mới hạnh phúc hehe

St

Vòng còn dấu kín chẳng lồi 

Ngày xửa ngày xưa , cũng gần đây thôi vào thời bao cấp ý , nhà nước ta rất quan tâm đến việc đặt vòng , tuy vòng bằng sắt nhưng tốt lắm thế ...

Thứ Năm, 18 tháng 5, 2017

Một người đàn ông với vẻ mặt buồn bã đang ngồi trong quán bar. Ông ta nhìn vào ly rượu trước mặt suốt nửa tiếng đồng hồ như muốn tự đắm mình trong cái ly. Một thanh niên bước vàoquán, đến ngồi bên cạnh người đàn ông, vỗ mạnh vào lưng ông, cầm ly rượu đặt trên bàn và uống cạn. Người đàn ông thấy vậy khóc òalên… Anh thanh niên vội nói:
 

- Thôi mà, ông đừng khóc nữa. Tôi chỉ muốn đùa thôi! Tôi sẽ gọi một ly khác cho ông…
 

- Không phải tôi khóc vì chuyện này
 

– Người đàn ông giải thích : Hôm nay là ngày tồi tệ nhất trong đời tôi. Buổi sáng, tôi đã thức dậy muộn và đi làm trễ. Sếp nổi giận và cho tôi nghỉ việc. Khi ra khỏi văn phòng, tôi phát hiện chiếc xe của mìnhđã bị đánh cắp. Cảnh sát cho biết không thể làm gì và tôi sẽ khôngbao giờ tìm lại được chiếc xe… Sau đó tôi đã đón taxi để về nhà,nhưng khi ra khỏi xe, tôi lại bỏ quên chiếc ví trên ghế nệm và xe đã chạy mất. Lúc bước vào nhà, tôi nhìn thấy vợ mình đang ở trêngiường cùng với ông hàng xóm. Tôi ra khỏi nhà và quyết định kết liễu cuộc đời mình. Tôi vào quán bar này và khi định chết, thì anh đến và đã uống cạn ly rượu có chứa thuốc độc của tôi…

Không phải tôi khóc vì chuyện này

Một người đàn ông với vẻ mặt buồn bã đang ngồi trong quán bar. Ông ta nhìn vào ly rượu trước mặt suốt nửa tiếng đồng hồ như muốn tự đắm mình...

Thứ Tư, 17 tháng 5, 2017

ĐỌC XONG MÀ KHÔNG NHỊN ĐƯỢC CƯỜI.
------------------------------
🐺 Một quan chức lãnh đạo ngành y tế sau khi hạ cánh an toàn đã mở phòng khám tư tại nhà, ghi biển :" Bác sỹ đa khoa Trần Y Đức, chữa tất cả các bệnh nan y, khỏi bệnh mới thu phí 100.000đ, không khỏi bệnh bồi thường cho bệnh nhân 500.000đ".
🐥 Một ông nạn nhân trước đây đã tán gia bại sản vì chữa bệnh đi ngang qua trông thấy biển hiệu, nhận thấy đây là cơ hội tốt để kiếm ít tiền và trả thù đời. Ông ta bước vào phòng khám, nói với bác sỹ:
- Thưa bác sỹ, tôi bị mất thính giác, mấy hôm nay không nghe thấy gì sất cả.

🐺 Bác sỹ nhìn người đàn ông từ đầu đến chân, rút điện thoại ra bấm máy gọi: " A lô, em à! sao chúng mình cứ phải thì thào lén lén lút lút làm gì chứ nhỉ, thằng chồng em nó bị điếc rồi, nó đang ngồi trước mặt anh đây này".
Người đàn ông chồm lên giằng lấy điện thoại: Alô, Alô. Nhưng đầu dây bên kia không có ai.
- Chúc mừng ông! thính giác của ông đã khôi phục bình thường, xin ông nộp 100.000đ phí chữa bệnh.
Ông bệnh nhân đành hậm hực trả 100.000đ, trong bụng vẫn chưa cam tâm.

🐥 Mấy hôm sau, ông ta lại đến phòng khám: Bác sỹ ơi, tôi bị mất vị giác rồi, mấy hôm nay ăn cơm không có cảm giác mùi vị gì.
Bác sỹ: Y tá đâu, lấy cho tôi lọ thuốc số 36, nhỏ cho ông này 5 giọt vào mồm.
- Ối giời ơi, sao ông lại nhỏ nước tiểu vào mồm tôi thế này

🐺 Bác sỹ: chúc mừng ông! vị giác của ông đã bình thường, xin ông nộp 100.000đ chi phí chữa bệnh.
Ông bệnh nhân lại cắn răng rút 100.000đ trả cho bác sỹ, trong lòng vẫn rất ấm ức.

🐥 Mấy hôm sau, ông ta lại tìm đến phòng khám: Thưa bác sỹ, tôi bị mất trí nhớ rồi, tôi chả nhớ gì cả, xin chữa cho tôi với.
Bác sỹ: Y tá đâu, lấy cho tôi lọ thuốc số 36, nhỏ cho ông này 50 giọt vào mồm.
- Sao lại thế? thuốc số 36 là chữa vị giác cơ mà!

🐺 Chúc mừng ông! trí nhớ của ông bây giờ còn tốt hơn của tôi, xin ông nộp 100.000đ chi phí chữa bệnh.
Ông bệnh nhân lại phải móc 100.000đ trả cho bác sỹ, trong lòng vẫn chưa chịu thua.

🐥 Mấy hôm sau, ông bệnh nhân lại tìm đến phòng khám, lần mò dò dẫm bước vào: Tôi bị mù rồi, không nhìn thấy gì hết, bác sỹ làm ơn chữa cho tôi với!

🐺Bác sỹ khám rất cẩn thận, rồi buồn bã nói:
- Thành thật xin lỗi ông! bệnh này tôi không chữa được, tôi xin bồi thường cho ông 500.000đ, đây xin ông cầm lấy!
- Sao lại đưa tôi tờ 20.000đ thế này?

🐺 Bác sỹ: xin chúc mừng ông! mắt ông bây giờ còn tinh hơn cú vọ, xin ông nộp 100.000đ chi phí chữa bệnh.
Lần này thì ông bệnh nhân đã tâm phục khẩu phục nộp 100.000đ, vái lạy ông bác sỹ ra về.
------------------------
🐤 Anh y tá trẻ khâm phục: Bác sỹ tài tình thật.
🐺 Bác sỹ vỗ vai y tá nói: khi nào cậu trở thành lãnh đạo ngành y tế như tôi, cậu sẽ hiểu một chân lý bất di bất dịch: bệnh nhân mãi mãi chỉ là bệnh nhân. Bầy trò móc túi lấy tiền của thiên hạ là nghề của chúng ta, chứ không đến lượt chúng nó.

ĐỌC XONG MÀ KHÔNG NHỊN ĐƯỢC CƯỜI.

ĐỌC XONG MÀ KHÔNG NHỊN ĐƯỢC CƯỜI. -------------------------- ---- 🐺   Một quan chức lãnh đạo ngành y tế sau khi hạ cánh an toàn đã mở phòng...

Thứ Ba, 16 tháng 5, 2017

Vừa đọc trên đại kỷ nguyên có một mưu rất hay mà mọi người nên áp dụng

Khi một cô gái gặp phải kẻ xấu trong hành lang, tuyệt đối không được hô lên: "Cứu tôi với, ăn cướp!", không chắc chắn sẽ có người giúp bạn. Lúc này, bạn phải hô lên: "Cháy nhà rồi!", tất cả mọi người đều có thể đi ra. Xã hội bây giờ mọi người khá thờ ơ với cướp.

Tương tự như vậy, khi một cô gái gặp một tên cướp trên đường, tuyệt đối đừng hô: "Bắt kẻ cướp", không chắc chắn sẽ có người giúp bạn. Bạn phải hô: "công an đánh người", tất cả mọi người trên đường sẽ vây kín lại. Thông thường mọi người đều sợ cướp nhưng đều ghét hehe xxx.

Vừa đọc trên đại kỷ nguyên

Vừa đọc trên đại kỷ nguyên có một mưu rất hay mà mọi người nên áp dụng Khi một cô gái gặp phải kẻ xấu trong hành lang, tuyệt đối không được ...

Thứ Hai, 15 tháng 5, 2017

Giờ mình mới luận ra ý nghĩa của câu chúc "Thuận buồm xuôi gió!"
Đọc ngược lại sẽ là " Thuần giò xuôi bướm!"
Nên cảnh giác với lời chúc này hehe

"Thuận buồm xuôi gió!"

Giờ mình mới luận ra ý nghĩa của câu chúc "Thuận buồm xuôi gió!" Đọc ngược lại sẽ là " Thuần giò xuôi bướm!" Nên cảnh gi...

Chủ Nhật, 14 tháng 5, 2017

CẢNH BÁO THÔI MIÊN LẤY TIỀN!

 

Mình ở Định Công, có shoptinhyeu chuyên bán bao cao su mí thuốc cường dương. Sáng nay mình đi ship hàng thuốc cho khách, bị thôi miên ở ngã tư đại học bách khoa. Một thanh niên mặc nguyên 1 cây vàng choé, tay cầm đũa phép sọc đen trắng chỉ thẳng vào mặt mình rồi chỉ vào lề đường. Sau khi nghe mấy câu thần chú, mình móc hết tiền trong ví ra đưa cho thanh niên đó (may trong ví lúc đó còn mỗi 200k), mà vừa đưa mình còn vừa bắt tay cảm ơn. Không hiểu sao mình có cảm giác không đưa thanh niên đó sẽ dắt xe của mình đi luôn, mọi người lưu ý cảnh giác nhé! :'(

(st)

CẢNH BÁO THÔI MIÊN LẤY TIỀN!

CẢNH BÁO THÔI MIÊN LẤY TIỀN!   Mình ở Định Công, có shoptinhyeu chuyên bán bao cao su mí thuốc cường dương. Sáng nay mình đi ship hàng thuốc...

Thứ Sáu, 12 tháng 5, 2017

Anh Moon Jae-in tân tổng thống Hàn Quốc trông bề ngoài có vẻ hiền lành thế thôi chứ hồi xưa anh là biệt kích, từng tham gia sự kiện được mệnh danh là Vụ án giết người bằng rìu ở Bàn Môn Điếm năm 1976. Đừng đùa với ảnh nhen bạn Kim Ủn.

Anh Moon Jae-in tân tổng thống Hàn Quốc

Anh Moon Jae-in tân tổng thống Hàn Quốc trông bề ngoài có vẻ hiền lành thế thôi chứ hồi xưa anh là biệt kích, từng tham gia sự kiện được mện...

Icon hoa tím mới của Facebook mang rất nhiều ý nghĩa.

Hoa thạch thảo là loài hoa dùng để tưởng niệm người đã khuất. Dịch sang tiếng việt nó mang ý nghĩa ''Biết ơn''. Nhưng ẩn ý của nó là ''Chết con mẹ mày đi''.

Ghét ai thì thả cái hoa này nhiều vào nhé, nhất là dùng trên mobile

------------

Hoa Thạch Thảo đã từng xuất hiện trong bài hát mùa thu chết nổi tiếng của nhạc sĩ Phạm Duy. Ông viết bài hát này năm 1965, một số người Việt Nam nghĩ rằng Phạm Duy viết bài hoa thạch thảo để ám chỉ mùa thu tháng 8.

---------------

Hoa thạch thảo có trong bài thơ L' Adieu ! (Guillaume Apollinaire-1880/1918), nhà thơ Bùi Giáng đã dich :

Lời vĩnh biệt !

Ta ngắt đi một cành hoa thạch thảo
Em nhớ cho mùa thu đã chết rồi 
Chúng ta sẽ không tương phùng được nữa
Mộng trùng lai không có ở trên đời
Hương thời gian mùi thạch thảo bốc hơi
Và nhớ nhé ta đợi chờ em đó

Và nhà thơ Phạm Duy đã phổ nhạc cho bài hát trong tiếng hát của ca sĩ Khánh Ly

Icon hoa tím mới của Facebook mang rất nhiều ý nghĩa.

Icon hoa tím mới của Facebook mang rất nhiều ý nghĩa. Hoa thạch thảo là loài hoa dùng để tưởng niệm người đã khuất. Dịch sang tiếng việt nó ...

Thứ Tư, 10 tháng 5, 2017

Bố là tất cả ! Bố là bố ơi
Con trai tôi đang học mầm non, đến lớp được cô dạy cho mấy bài, nên về nhà cứ hát véo von. Tôi thấy vậy thì ôm con vào lòng, bảo: "Con có bài nào hay hay thì hát cho bố nghe nào!". Nó hơi ngập ngừng, nhưng rồi cuối cùng cũng cất giọng hát du dương: "Bố là tàu lượn, bố toàn đi chơi, suốt ngày trốn mẹ đi uống bia hơi. Bố toàn về khuya, khi con đã ngủ, bố nằm xuống là bố ngủ như heo. Bố! Bố là cứt gà, bố ơi bố ơi! Bố là cứt gà, bố ơi bố ơi!!!". 
Tôi nghe đến đó thì trợn mắt quát:
- Cô nào! Cô nào dạy con hát cái bài vớ vẩn và mất dạy này? Bảo bố, mai bố đến bố vả vỡ mồm luôn!
Vợ tôi nghe thấy tôi quát con thì thò đầu từ trong buồng ra, trợn mắt quát:
- Ông to tiếng với con cái gì đấy hả?
Vừa nghe tiếng vợ thì lập tức giọng chuyển sang nhẹ nhàng, thanh minh ngay: - Là anh dạy con thôi! Anh không muốn con hát mấy bài bậy bạ, hư người!
- Bài gì mà bậy bạ? Có phải cái bài "Bố là cứt gà không"? Bài đó là tôi dạy con đấy!
- Hả? Là em dạy?
- Ừ! Có sao không?
- Thảo nào...
- Thảo nào sao? – Vợ tôi vẫn nói như quát. - Thảo nào lời rất hay và ý nghĩa! Nhạc cũng rất chuẩn, không bị chênh phô một nốt nào!
- Thế tôi vừa nghe thấy anh nói cái gì mà vả vỡ mồm ai đó cơ mà!
- À! Anh bảo là bài hát hay thế mà đứa nào dám chê thì anh vả vỡ mồm!
😂😂😂
Nguồn sưu tầm

Bố là tất cả ! Bố là bố ơi

Bố là tất cả ! Bố là bố ơi Con trai tôi đang học mầm non, đến lớp được cô dạy cho mấy bài, nên về nhà cứ hát véo von. Tôi thấy vậy thì ôm co...

Thứ Ba, 9 tháng 5, 2017

Từ biệt kích đến tổng tư lệnh

Nhìn anh Moon Jae-in có vẻ hiền lành chứ hồi xưa anh là biệt kích, từng tham gia sự kiện được mệnh danh là Vụ án giết người bằng rìu ở Bàn Môn Điếm năm 1976.

Từ biệt kích đến tổng tư lệnh

Từ biệt kích đến tổng tư lệnh Nhìn anh Moon Jae-in có vẻ hiền lành chứ hồi xưa anh là biệt kích, từng tham gia sự kiện được mệnh danh là Vụ ...

Thứ Hai, 8 tháng 5, 2017

Hắn ngồi xuống cạnh ông già trên chiếc ghế băng đặt ở lối đi trong sân của dãy nhà. Ông già vẫn ngủ gật, cái đầu ghẹo sang một bên, rãi nhểu cả xuống áo khoác.
Lúc này đã sang tháng năm, bắt đầu vào hạ, cây cối đã nẩy mầm xanh mởn, bồ công anh nở sớm rải rác ven đường. Ông già đội một chiếc mũ lông cũ nát, áo ba đờ suy dạ xanh cứt ngựa đã chuyển sang mầu xám theo năm tháng cũng là cái lẽ thường của một lão Nga già đang chống chọi với tuổi tác và bệnh tật. Bên ngực trái ông già, nơi gần trái tim, ông đeo rất nhiều huân chương. Hắn nhìn rất nhanh, có hai cái huân chương cờ đỏ, một huân chương chiến tranh vệ quốc, một loạt huy chương huy hiệu kém tên tuổi khác và quan trọng nhất là một chiếc huân chương Lê nin.
Hắn rất quan tâm đến tấm huân chương Lê nin, nó là loại huân chương cao quí nhất của Liên xô, nó cũng là thứ có thể nấu chảy ra vàng.
- Ông già, dậy đi - Hắn lay lay người ngồi cạnh. Ông ta chỉ khẽ ngước mắt, vén cái vành mũ lông cho thoáng tầm nhìn rồi lại tiếp tục lắc lư với giấc ngủ ngày chập chờn trên ghế đá như thể không quan tâm đến sự có mặt của hắn.
- Này, đồng chí Hồng quân - Hắn đá đá vào chân ông già và gằn giọng như ra mệnh lệnh - Đồng chí hãy đứng dậy nhận lệnh của chủ tịch Stalin.
Lão già giật mình, cuống quýt dụi mắt, lấy tay quệt một cái ngang mồm chùi rãi rồi liêu xiêu đứng dậy.
- Stalin à? Stalin nào vậy? Ông ấy mất lâu rồi cơ mà - Lão già lẩm bẩm sau khi đã đứng nghiêm, cằm vểnh lên, hai tay bó sát vào sườn áo ba đờ suy và tỉnh ngủ hẳn - Ông ấy mất rồi và Liên xô cũng chẳng còn…
Giọng lão già đầy tiếc nuối.
- Vậy ông đeo cái kia làm gì? - Hắn trêu ông già.
- Nó là của tao, hôm nay là ngày kỉ niệm chiến thắng phát xít. À, mà mày còn trẻ lại là người nước ngoài, mày không thể biết được cuộc chiến đấu vĩ đại của dân tộc chúng tao.
- Của dân tộc ông thì tôi biết. Nó vẫn được cả thế giới ngưỡng mộ và ca ngợi đến tận ngày nay. Nhưng của ông thì tôi chưa biết, liệu có phải tấm huân chương kia ông mượn của lão già hàng xóm không qua khỏi mùa đông vừa rồi không?
- Láo, thế những cái này thì có phải của tao không? - Lão già hấp tấp và bực bội cởi những hàng khuy chìa tấm thân nhăn nheo với những vết sẹo lồi lõm chằng chịt. Lão lấy tay di di vào những vết sẹo trên người và lẩm bẩm - Trận Stalingrad đấy, tao là một trong những Hồng quân tử thủ với thành phố này.
- Thế vết sẹo nào đổi lấy cái huân chương này? - Hắn hỏi lão và chỉ vào chiếc huân chương Lê nin lấp lánh mầu vàng.
- Tất cả... tất cả... mày hiểu không, thậm chí cả cuộc đời của tao nữa. Mà thôi - lão già phẩy tay ra vẻ trịch thượng - mày trẻ con, biết gì mà hỏi.
- Tôi cũng từng là người lính - Hắn bảo ông già thế - Và tôi cũng rất hiểu những gì ông nói, vì tôi cũng đã qua chiến tranh.
- Mày đánh Mỹ à? - Ông già nhướn hẳn người sang phía hắn hỏi, rồi lại chùng người xuống, tự trả lời - Nhóc con, chiến tranh với Mỹ cũng trôi qua gần hai chục năm rồi còn gì. Lúc đó mày có khi chưa đẻ.
- Không, tôi không phải là lính đánh Mỹ, nhưng cũng là lính trận, mới đây thôi, cách đây vài năm. Tôi kể ra thế là muốn nói, tôi hiểu những gì ông đã trải qua trong chiến tranh, chứ không khoe công trạng với ông - Hắn thanh minh.
- Khà khà - Lão già cười rất sung sướng - Thế giờ mày làm gì?
- Tất nhiên là tôi phải làm một cái gì đó để sống, chứ không ngồi ngủ gật trên ghế đá như ông.
- Làm gì ở cái đất nước này? Bọn mày mua hết cả hàng hóa của bọn tao rồi còn gì. Cả tháng nay tao chưa biết mùi thịt.
- Tôi đi buôn huân chương.
- Để làm gì?
- Để nấu chảy thành vàng.
- Cái nào?
- Cái Lê nin. Ông bán chứ?
- Không đời nào - Lão già khẳng khái.
- Tôi sẽ trả giá cao.
- Là bao nhiêu?
- Ba trăm đô - Tôi rút mấy tờ đô ra phẩy phẩy cho lão già xem.
- Tiền Mỹ à? Chỗ này mua được những gì?
- Đủ bánh mì, vodka, bao cao su và thuốc cường dương cho ông uống vài tháng không hết.
- Thế cơ à? Nhưng đây là chiến công của tao.
- Thì tùy ông thôi. Hoặc là ông cứ giữ lấy chiến công đó. Hoặc là lấy mẩu bánh này từ tôi?
- Bốn trăm nhé.
- Đấy là giá cuối, ông chả bán được cho ai đâu. Giá chung còn thấp hơn hai chục đô đấy.
- Thôi được - Lão già lập cập tháo huân chương, miệng hỏi - Tiền thật chứ?
- Thật! Tôi cũng là lính. Lính không lừa lính, lão hiểu chưa?
- Phải... mày nói phải - Lão già lẩm bẩm mân mê ba tờ đô la.
Hắn đút huân chương vào túi rồi tạm biệt lão chiến sỹ Hồng quân. Khuất qua dãy nhà rồi hắn vẫn còn nghe thấy tiếng lão nức nở: "Cả cuộc đời của tao đấy. Vậy mà chỉ có ba trăm đô la…"
Tự nhiên nước mắt hắn cũng chảy ra.
---
Dzoãn Dũng

Hắn ngồi xuống cạnh ông già

Hắn ngồi xuống cạnh ông già trên chiếc ghế băng đặt ở lối đi trong sân của dãy nhà. Ông già vẫn ngủ gật, cái đầu ghẹo sang một bên, rãi nhểu...

Chủ Nhật, 7 tháng 5, 2017

Trong bộ "Thư kiếm ân cừu lục", Kim Dung có miêu tả về một thế lực kinh khủng bậc nhất của sa mạc, đó là đàn sói đói. Chúng đông tới hàng vạn con, tập hợp như một cơn lũ, và săn đuổi trong đói khát cùng cực.
Đàn sói là cơn ác mộng của bất kỳ sinh vật nào trên sa mạc. Hàng vạn con sói đói trơ xương, nanh vuốt sắc nhọn, liều lĩnh và điên cuồng tần công không biết sợ hãi. Lớp này bị hạ, lớp khác lại xông lên. Không có một sinh vật nào đối đầu nổi với sức mạnh hung bạo đó. Bất kể là gia súc, mãnh thú hay con người, chỉ cần đàn sói đánh hơi được, thì chúng sẽ bám theo săn đuổi. 

 


Đáng sợ hơn cả, đó là sự đeo bám săn đuổi của đàn sói. Chúng có thể chạy chậm hơn con mồi, nhưng chúng nhất định sẽ không bỏ cuộc. Vì thế, con mồi dù có chạy bứt lên khỏi chúng hàng chục dặm đường, thì rồi vẫn sẽ bị chúng đuổi kịp. Trong cuộc đua marathon trên đại mạc mênh mông không đích đến, cuối cùng thì bầy sói sẽ tóm được con mồi. Xâu xé, nhai nuốt đến không còn một mẩu xương nhỏ.

 

 

Cuối cùng thì đàn sói hung dữ ấy cũng bị khắc chế. Người ta đắp một cái thành bằng cát, bên trong thẳng đứng, trơn nhẵn, chỉ để 1 cửa vào. Sau đó, họ dùng 1 bầy lạc đà và ngựa để dụ đàn sói chạy vào thành. Khi hàng vạn con sói đã vào trong thành hết, người bèn bịt kín cửa. Lũ sói mải mê nhanh chóng ăn thịt hết ngựa và lạc đà. Nhưng sau đó chúng đói khát, lại hoàn toàn không thể thoát ra để kiếm được con mồi nào. Vậy là sói quay sang ăn thịt nhau. Từng con, từng con, cho tới con cuối cùng. Cái chúng cần là thức ăn, sự nhai nuốt, chứ không phải chủng loại mồi nào cụ thể.

 

 

Tôi nhớ đến đoạn này trong truyện, và sởn gai ốc nhận ra điều gì là kinh khủng nhất.
Đó là cho đến cuối cùng, cho đến khi quay sang ăn thịt lẫn chính đồng loại của mình rồi, thì lũ sói vẫn đói.

 

Pham Gia Hien

 
ThíchHiển thị thêm cảm xúc
Bình luận

Pham Gia Hien

Trong bộ "Thư kiếm ân cừu lục", Kim Dung có miêu tả về một thế lực kinh khủng bậc nhất của sa mạc, đó là đàn sói đói. Chúng đông t...

 

thuoc115.com số 96 © 2015 - Designed by Templateism.com, Plugins By MyBloggerLab.com

0936700000