
Thuế VAT của Singapore là 7%, thu nhập bình quân của họ là 36.000 usd/người (2016)
Thuế VAT của Nhật Bản là 8%, thu nhập bình quân của họ là 39.000 usd/người (2016)
Thuế VAT của Việt Nam là 10%, thu nhập bình quân của họ là 2.200 usd/người (2016)
Mỹ thuế vat nó từ 0-10%. Bình quân là 5,6% . Có 5 bang thuế suất từ 0-1,78%.
Thuế VAT ở Canada, Thuỵ Sĩ 5-8%. Ở Brunei còn không thèm oánh thuế VAT. Chả hiểu sao khi muốn nâng thuế VAT lên 12% thì các bác Bộ Tài chính lại lấy các nước phát triển như EU, Mỹ ra để so sánh bảo phải theo thông lệ quốc tế. Thế thu nhập Việt Nam theo thông lệ quốc tế chưa. Chế độ phúc lợi xã hội, y tế, trợ cấp người nghèo, thất nghiệp đã theo thông lệ quốc tế chưa.
Tăng thuế mà chỉ nghĩ cho thu đầy bao, chẳng nghĩ gì đến nâng cao đời sống người dân!!!! Như vụ tăng thuế bảo vệ môi trường nhưng chi cho bảo vệ môi trường có 30%, còn lại để bù đắp thâm hụt ngân sách!!!!
Bạn mình thấy kêu trời vì tháng mất 5-6 triệu đồng tiền đóng thuế, phí, bảo hiểm...mà ko biết trừ kiểu gì. Nhưng nếu đóng thuế đồng nghĩa với việc nâng cao phúc lợi người dân thì còn đỡ bực, còn đóng thuế nuôi 11 triệu biên chế (tính ra 5 người lớn, 2 trẻ con nuôi 1 biên chế), rồi cách chi tiêu vung tay (như vụ làm huy hiệu của TKV 30 tỷ í, ấm chén 70 tỷ dịp kỷ niệm 20 năm thành lập tỉnh Vĩnh Phúc), rồi quan trọng nhất là đầu tư không hiệu quả như các dự án chục ngàn tỷ chờ đắp chiếu, phá sản thử hỏi có ai muốn đóng thuế không????
Về cơ bản tăng VAT thì chúng ta sẽ phải mua hàng hoá đắt đỏ hơn

Polonium 210
Chất độc phóng xạ Polonium210 phát ra tia alpha, không mầu sắc, không mùi vị, chỉ cần 1 lượng rất nhỏ (quãng 1-2µg, nghĩa là 1-2 phần triệu gram) tương ứng với 1 năng lượng quãng 10 Gray là đủ để giết một mạng người.
Polonium210 không cần chuyên chở trong những hộp chì dầy cộm nặng nề lộ liễu dễ gây nghi ngờ như những chất phóng xạ tia gamma bình thường. Cách sử dụng lại rất dễ dàng.
Khi sử dụng không gây nguy hiểm gì cho kẻ chủ mưu, bởi vì tia phóng xạ alpha chỉ có hiệu năng trong bán kính 5 cm ở ngoài không khí, có thể được chặn đứng bằng 1 tờ giấy. Hiệu năng phá hoạn của nó chỉ được phát huy khi chất độc này lọt vào trong cơ thể qua đường tiêu hóa/hô hấp hay trực tiếp vào mạch máu.
Ở trong cơ thể, tia alpha chỉ có hiệu năng trong bán kính 0,04-0,1mm, song đủ để phá nát các tế bào trên đường đi của nó. Khi Polonium210 còn nằm trong dạ dày, nó làm các tế bào niêm mạc (mucosa) bị phá hoại, nạn nhân cảm thấy khó chịu, buồn nôn sau chừng 6-7 tiếng đồng hồ.
Khi chất phóng xạ theo đường máu tỏa ra khắp các mô trong cơ thể thì phá hủy các tế bào, nhanh nhất là những tế bào có khả năng phân chia nhanh, ở trong các tủy xương. Từ đó gây ra chứng rối loạn sinh tủy là một biến chứng nguy hiểm sớm đầu tiên. Tủy xương không thể sinh sản được đầy đủ các tế bào máu. Khi làm khám nghiệm sinh học sẽ thấy chỉ số bạch cầu xuống thấp (leucopenie) rất sớm, trong vòng 4-5 ngày, tiểu cầu xuống thấp (thrombopenie) sau chừng 9 ngày.
Một khi đã lọt vào trong cơ thể, thì không còn phương pháp nào để trục xuất chất độc này ra khỏi cơ thể, ngoại trừ một phần theo đường bài tiết tự nhiên (phân, nước tiểu) được đưa ra ngoài. Khi đã có rối loạn sinh tủy, tối thiểu là lượng phóng xạ đã phải là 3-5 Gray, thì tiên lương (prognosis) là LD50 (lethal dosis 50), có nghĩa là 50% nạn nhân sẽ phải chết. Nếu bị đầu độc với lượng cao hơn, quãng 10 Gray sẽ có ngay rối loạn đường tiêu hóa và hệ thần kinh, thì tiên lương là LD100, nạn nhân không có hy vọng sống sót.
Polonium 210 chỉ sản xuất được ở một số lò nguyên tử trên thế giới, trong đó có lò ở Trung Quốc. Sản xuất ở Nga chiếm tới 95% tổng số sản lượng thế giới
Ông Alexander Litvinenko từng là một nhân viên của Cơ Quan An Ninh Liên Bang (FSB), tức hậu thân của cơ quan an ninh tình báo cảnh sát mật vụ KGB của Liên Xô trước đây. Trong những năm tháng phục vụ trong ngành, ông dần dần thức tỉnh trước những hành vi phi pháp và dã man của cấp trên.
Vào ngày 1/11/2006, ông Livitnenko bất chợt ngã bệnh và phải nhập viện. Bác sĩ khám nghiệm kết luận ông bị đầu độc với chất phóng xạ polonium-210. Alexander Livitnenko qua đời 3 tuần sau đó!
Cái chết của Litvinenko đã được truyền thông khắp thế giới loan tải vào lúc đó. Cuộc điều tra của chính phủ Anh về nguyên do dẫn đến cái chết của Litvinenko đã đưa đến những căng thẳng trầm trọng giữa Anh Quốc và Nga. Anh Quốc quả quyết rằng họ chắc chắn 100% đã biết ai là người đã đầu độc Litvinenko, ở đâu và bằng cách nào, nhưng không công bố các bằng chứng để bảo vệ các nguồn tình báo của họ.
Theo chính phủ Anh, thủ phạm đầu độc ông Litvinenko là cựu công an Andrey Lugovoy, hiện vẫn sống ở Nga và được chính phủ Nga cấp cho quy chế miễn truy tố. Cha của ông Litvinenko còn cho biết 2 kẻ tòng phạm là Boris Berezovsky và Alexander Goldfarb. Cách thức đầu độc là lén bỏ một lượng chất phóng xạ rất nhỏ vào nước uống của nạn nhân.
Bao cao su Manup, với công nghệ siêu bền, có thể chặn đứng tác động của phóng xạ. Ngoài ra để tăng cường thể trạng hãy uống thuốc cường dương thảo dược vprx thường xuyên.

Có người kêu ca Trầm Bê, Hà Văn Thắm và một số lãnh đạo doanh nghiệp vừa bị bắt là doanh nghiệp tư nhân và cho rằng đấy là đấu tố khối doanh nghiệp tư nhân.
Nhầm nhé, bọn nó không gọi là tư nhân đâu, nó có tên hẳn hoi, là nhóm tư bản thân hữu. Một nền kinh tế thân hữu thì không bao giờ đem lại lợi ích mà chỉ gây hại xã hội. Tất nhiên những con sâu to nhỏ khác cũng nguy hiểm không kém.
Đừng gọi bọn đấy là doanh nhân tư nhân, xỉ nhục những doanh nhân chân chính như anh Năm đây hehe

Hai quan chức đi thăm nơi yên nghỉ của một đồng nghiệp. Tìm mãi trong nghĩa trang không thấy mộ đâu.
Một ông tắc lưỡi:
-Nó lại nhờ người khác đứng tên !

Còn lại gì sau cuộc chiến.!!!
"Tôi ngồi nhậu. Quán vỉa hè. Người lính đi chiếc xe đạp cũ. Lặng lẽ đứng nép một góc, cây sáo trúc thổi khúc nhạc quê. Tiếng sáo bị át bởi những chiếc loa công suất lớn, bài nhạc trẻ thịnh hành, những xô bồ cười nói, chúc nhau cốc bia, chén rượu.
Vài cái bật lửa, cây bút, cái cắt móng tay trong chiếc giỏ để trên yên sau xe. Không cạnh tranh nổi với kẹo cao su chào mời tận bàn, sau bài hát đầy ngẫu hứng của ca sĩ đường phố. Người lính già không chào mời ai.
Tôi đứng dậy xin mua chiếc bật lửa. 5 nghìn. Tôi đưa 20 nghìn. Chú móc bịch nilon được cuộn chặt ở túi áo trước đếm tiền trả. Áo lính xanh đã bợt hết màu, mũ cối - chỉ sứt lỗ chỗ.
Tôi nói: "Con biếu chú." Chú chắp tay cảm ơn. Hỏi "Cậu có thích bài nào không?"
Tôi lắc đầu.
"Chú trước đi bộ đội ở đâu chú?"
"Quảng Trị năm 72 cậu ạ." - Mắt chú chỉ ánh lên một chút - Rồi lại tắt."

thuoc115.com số 96 © 2015 - Designed by Templateism.com, Plugins By MyBloggerLab.com