ads

Chủ Nhật, 30 tháng 4, 2017

Chuyện của anh LƯƠNG.
 

Chiều nay nghe tin anh LƯƠNG về… lòng bỗng thấy vui lạ. Anh LƯƠNG là con của bác VÍ – anh đi làm xa nhà 1 tháng anh mới về thăm 1 lần. Lần nào gặp anh tôi cũng thấy vui – vì anh và tôi khá là hợp nhau.
 

Ngày anh về tôi vui lắm, nói cười tít mắt. Nhớ tháng trước anh đi, có dặn là tháng này anh đi hơi lâu. Mà đúng là lâu thật, tôi mong anh về như trời hạn mong mưa.

Tôi nhìn anh LƯƠNG về lần này có vẻ gầy đi nhiều. Nhìn anh tôi thật xót xa.

Tối 2 anh em ngồi trước hiên nhà -anh nằm võng hút thuốc … ánh mắt nhìn xa xăm.

– Thế anh THƯỞNG không về chung với anh sao? – Tôi hỏi.

Anh nhìn tôi thở dài và im lặng. Chú biết rồi còn phải hỏi. Anh THƯỞNG ít về thăm nhà lắm, có khi cả năm anh mới về 1 lần, có khi anh không về.

Anh Thưởng là anh em cùng mẹ khác cha với anh Lương mà anh có vẻ chảnh lắm,không hòa đồng với anh em lắm.

– Dạo này bác NỢ hay nhắc anh lắm, bác ấy trông anh suốt. Tôi nói

– Uh, anh biết rồi anh sẽ ghé thăm bác ấy. Anh vừa phả khói thuốc vừa trả lời.

Có đôi lần anh LƯƠNG đi lâu quá,sợ nhà mong nên nhờ anh bạn tên ỨNG về báo tin,mà thường thì chỉ khi ốm quá anh LƯƠNG mới nhờ anh ỨNG báo tin về.

Tôi thắc mắc thì anh LƯƠNG nói hai người làm chung chỗ, lại chung vị trí nên đổi nhau, mỗi lần anh ỨNG về thì anh LƯƠNG dù ốm cũng phải cố làm thay. Thế nên tháng nào anh ỨNG về qua nhà báo tin là tháng đó anh LƯƠNG nom tiều tụy hơn hẳn, tôi lại thương anh thắt ruột.
– Anh về nhà mấy hôm rồi anh lại đi – kỳ này anh không ở lâu được. Anh nói
Tôi không trả lời … ánh mắt nhìn xa xăm … ngoài kia trời vẫn tối đen như mực 

Chuyện của anh LƯƠNG.

Chuyện của anh LƯƠNG.   Chiều nay nghe tin anh LƯƠNG về… lòng bỗng thấy vui lạ. Anh LƯƠNG là con của bác VÍ – anh đi làm xa nhà 1 tháng anh ...

Thứ Bảy, 29 tháng 4, 2017

Kim Jong-un đã tuyên bố trong một cuộc họp báo rằng Bắc Hàn sẽ đưa người lên mặt trời trong vòng mười năm nữa!

Một phóng viên hỏii - "Nhưng mặt trời rất nóng. Làm sao người của ông có thể lên đến mặt trời? "

Có một sự im lặng choáng váng. Không ai biết cách phản ứng.

Sau đó, Kim Jong-un trả lời "Chúng tôi sẽ hạ cánh vào ban đêm".

Toàn bộ khán giả đã vỗ tay dữ dội!

Ở Nhà Trắng, Donald Trump và đoàn tùy tùng của ông đang xem buổi họp báo trên TV.

Khi Trump nghe thấy những gì Kim đã nói, ông nhạo báng -

"Thật là thằng ngốc. Không có mặt trời vào ban đêm! "

Lúc đó, nội các của ông đã nổ ra tràng pháo tay

"Thật là thằng ngốc. Không có mặt trời vào ban đêm! "

Kim Jong-un đã tuyên bố trong một cuộc họp báo rằng Bắc Hàn sẽ đưa người lên mặt trời trong vòng mười năm nữa! Một phóng viên hỏii - "N...

Thứ Sáu, 28 tháng 4, 2017

Tuyệt vời quá các Thánh à. Hôm qua đăng cái stt hỏi làm sao để tăng giá LON? Thì sáng nay đọc tin thấy Bộ NN- PTNT ra công văn giải cứu LON, bộ đội, công an cũng tham gia giải cứu LON HOI

Cảm ơn Đảng, cảm ơn chính phủ đã cứu LON..!!

 

 

 

ăn LON là yêu nước, éo lói nhiều

Tuyệt vời quá các Thánh à

Tuyệt vời quá các Thánh à. Hôm qua đăng cái stt hỏi làm sao để tăng giá LON? Thì sáng nay đọc tin thấy Bộ NN- PTNT ra công văn giải cứu LON,...

Thứ Năm, 27 tháng 4, 2017

Học xong trường đào tạo CCO, CEO... Ông hiệu trưởng ghé tai anh nói 2 điều tâm huyết khi trao bằng:

1/ Thằng chủ doanh nghiệp nào Ngu dốt mới tài trợ nhân sự đi học những lớp này[ về nó cãi hoặc thôi việc, làm riêng]

2/ Đừng áp dụng những kiến thức ở đây vào doanh nghiệp của chúng mày ngay, phá sản đấy. Vì những thằng giảng viên, diễn giả toàn bọn thất bại[ chúng nó chết bao lần], giờ vào đây chỉ chăm chú ăn cắp khách của tao thôi[ ở Việt Nam, doanh nghiệp vận hành khác với Tây nhiều]

Học xong trường đào tạo CCO, CEO

Học xong trường đào tạo CCO, CEO... Ông hiệu trưởng ghé tai anh nói 2 điều tâm huyết khi trao bằng: 1/ Thằng chủ doanh nghiệp nào Ngu dốt mớ...

Thứ Tư, 26 tháng 4, 2017

Anh đang mơ về những ngày hạnh phúc

Em ghé qua trong màu áo thiên thần

Rồi tan biến vào hư vô tiềm thức

Tay vẫy vùng anh níu lấy hư không
 
 

Cơn mộng mị đến bao giờ mới dứt

Chợt giật mình tỉnh giấc giữa đêm đen

Em quay lại vung tay vào ký ức

Đập ngay vào búi trĩ của anh
 
 

Anh đau đớn một phần vì hạnh phúc

Đã rời xa, xa khuất mấy tầng trời

Nhưng phần đớn đau nhiều là thể chất

Em biết mà, anh bị Trĩ em ơi
Thơ

Anh đang mơ về những ngày hạnh phúc

Anh đang mơ về những ngày hạnh phúc Em ghé qua trong màu áo thiên thần Rồi tan biến vào hư vô tiềm thức Tay vẫy vùng anh níu lấy hư không   ...

Thứ Ba, 25 tháng 4, 2017

Về quê nghe chuyện giá lợn mà xót ruột

 

Giá lợn xuống thảm hại. Hiện giá lợn hơi được bán ở mức 20k/kg. Giá thịt lợn tại chợ quê mình hiện ở mức 40k/kg cho tất cả các loại.

 

Buổi sáng ông chú mua một cái chân giò tuyệt ngon, giá chỉ 60k/ cái.

 

Bà con lỗ đậm, rất xót. Nhưng mình hy vọng sẽ không có một đợt cứu lợn nào cả. Lợn là để ăn, để đóng phim (phim con lợn), lợn không phải để cứu. Kinh tế thị trường không thể vận hành dựa trên nguyên tắc tình thương.

 

Cách cứu người nông dân tốt nhất là đừng làm gì cả. Khi họ nhìn thấy đầu ra thì họ mới cân đối và lựa chọn sản xuất hợp lý được.

Về quê nghe chuyện giá lợn mà xót ruột

Về quê nghe chuyện giá lợn mà xót ruột   Giá lợn xuống thảm hại. Hiện giá lợn hơi được bán ở mức 20k/kg. Giá thịt lợn tại chợ quê mình hiện ...

Thứ Hai, 24 tháng 4, 2017

ĐĨ và NHÂN CÁCH
 

Hồi còn là sinh viên, mình có thuê phòng trọ cạnh phòng của 1 cô gái mà nghe đâu, người ta gọi là Đĩ . Cô ấy bằng tuổi mình, đẹp mê hồn. Cô ấy luôn ở nhà vào ban ngày và đi làm vào ban đêm. Cả xóm trọ hầu như tạo khoảng cách với cô ấy, xì xèo mỉa mai. Nghe mấy anh chàng trong xóm kháo nhau, cô ấy làm tình rất giỏi .
 

Còn mình, chẳng thấy gì ở cô ấy, ngoài việc cô ấy đẹp. Và đêm đêm, phía bên này gác trọ, thi thoảng mình bị thức giấc bởi những tiếng rên la và những cái rung lắc của tấm ván gỗ đụng có nhịp vào bức vách.
1 hôm, rồi 2 hôm không thấy cô ấy ra khỏi phòng. Mình thấy lạ, mò sang phòng cô ấy và gõ cửa. Đó là lần đầu tiên mình sang phòng cô ấy sau thời gian khá dài ở đó. Căn phòng khá ngăn nắp, sạch sẽ và đặc biệt có rất nhiều hoa. Cô ấy ốm, và đã hơn 1 ngày không ăn uống gì. Mình về phòng, nấu nồi cháo trắng với trứng gà,tía tô, kinh giới và bưng sang cho cô ấy. Trong lúc cô ấy ăn thì mình đi mua thuốc cảm.
 

Rồi em trai cô ấy lên ở cùng cô ấy. 1 thằng trai mới nhớn và khá ngông. Có lần nó ra ngoài , đi xe máy và va chạm với người ta, rồi đánh nhau. Cô ấy lôi nó về, chửi thằng em 1 trận : " Mày nghĩ mày là ai, bạn tao có bố làm to nhất nhì thành phố này, đi xe xịn mà người ta va vào nó, nó còn xin lỗi người ta đấy. Gặp người tử tế, khắc có tử tế. Chẳng may gặp thằng hổ báo thì dù mày có đúng mà mày chửi nó, nó vẫn cho mày ăn đòn, thì mày thiệt." Mình ngồi phía bên này bức vách, lẳng lặng nghe và học được vài điều.
 

Rồi mình chuyển về ở với em gái của bác dâu. Ngày mình thu dọn đồ đạc, cô ấy mang sang cho mình chiếc áo len màu đỏ, rất đẹp. Cô ấy nói " mình mua nhưng mặc hơi chật rồi, bạn cầm lấy mà mặc ". Chẳng hiểu sao lúc đó mình đã không nói cảm ơn, chỉ nói " mình xin".
 

Bây giờ, mỗi khi nghe thấy từ " con đĩ" rít lên qua kẽ răng của 1 ông hay bà người cay nghiệt nào đó, mình lại nhớ tới cô ấy,và thấy nồng thơm trong tim.

Cảm ơn bạn nhé, ĐĨ. Cầu mong bạn luôn khỏe mạnh và bình an .

ĐĨ và NHÂN CÁCH

ĐĨ và NHÂN CÁCH   Hồi còn là sinh viên, mình có thuê phòng trọ cạnh phòng của 1 cô gái mà nghe đâu, người ta gọi là Đĩ . Cô ấy bằng tuổi mìn...

Chủ Nhật, 23 tháng 4, 2017

xilip !
Sáng chủ nhật sau một tuần làm việc, định bụng hôm nay lười nằm rốn một chút thì bỗng nghe ngoài sân râm ran tiếng chửi. Đầu tiên còn ít sau càng lúc càng to và the thé, tiếng của một đứa con gái choe chóe như ai cắn.
 

Tỉnh ngủ đành mắt nhắm mắt mở chạy ra xem đứa nào chửi mà kinh thế, thì ra có đứa nào ăn trộm xilip của em Đào phòng đối diện. 
 

Tưởng gì chứ cái sự mất quần Xilip của em Đào thì cả cái xóm trọ này không còn ai lạ gì nữa, nhưng khổ một nỗi là chúng nó cứ nhè quần của em ra mà lấy trong khi quần của rất nhiều đứa con gái khác treo cùng đấy vẫn còn nguyên xi. 
 

Mẹ kiếp, không biết vì sao cái quần Xilip em Đào nó có sức hấp dẫn hay mùi vị gì mà quyến rũ đến như thế? 
 

Thôi thì coi như cái quần thì đã mất rồi mà sao việc gì em phải làm kinh thiên động địa quá lên như vậy, chỉ vì cái Xilip mà em cứ rống lên chửi như kiểu anh nông dân bị mất bò ý làm cả xóm ong thủ. 
Em cứ đứng ở giữa sân mà chửi mà tuôn cho một tràng, rằng thì: "thằng khốn nạn mày lấy quần của bà để đem về mà để đội lên đầu mày à, đồ bệnh hoạn. Mày có thích thì mày ra đây bà mày cho một cái, chứ việc gì phải ăn cắp Xilip của bà".
 

Rằng thì: "Đồ khốn nạn, bà vừa mới mua được một đôi Xilip đẹp long lanh như thế mà hở ra mày đã lấy của bà một chiếc. Mày úp vào mặt mày rồi mà hít, mà liếm cho đỡ tốn cơm, tốn gạo nhé"....Rằng thì là " lò tôn của bà lâu nay đang phải sốt cà chua, mày có biết bà mỗi ngày phải thay hai cái không mà mày ăn trộm của bà để mày về chấm xúc xích cho cả họ mày ăn"....
Nghe em chửi mà điếc cả tai lọng cả óc, nghĩ thật không còn cái gì bệnh hoạn hơn, loanh quoanh cũng chỉ tại cái quần Xilip

xilip !

xilip ! Sáng chủ nhật sau một tuần làm việc, định bụng hôm nay lười nằm rốn một chút thì bỗng nghe ngoài sân râm ran tiếng chửi. Đầu tiên cò...

Thứ Sáu, 21 tháng 4, 2017

Vừa dọn tới chung cư ở, nhà chẳng có gì ăn, mình xuống siêu thị mua ít thức ăn. Vào tới cửa mới nhớ không mang theo tiền, liền gọi cho vợ bảo mang tiền xuống. Trong lúc chờ đợi, mình thấy mấy người đang đốt vàng mã bên đường, mình tiến lại bắt chuyện :

- bác đang làm gì đấy ?

- tôi đang gửi tiền xuống cho người nhà tôi . Cậu đang đứng chờ ai à ?

- vâng cháu đang chờ vợ cháu gửi tiền xuống.

Vừa nghe tới đây, mặt ông bác tái mét, vội vứt hết tiên mã lại rồi chạy một mạch. Mình gọi với theo, " bác ơi cháu chỉ đang chờ vợ cháu gửi tiền xuống thôi mà !". Nghe thấy vậy tất cả mọi người xung quanh đang đốt vàng mã cũng chạy thục mạng.

Hổng hiểu sao ??

Vừa dọn tới chung cư ở, nhà chẳng có gì ăn

Vừa dọn tới chung cư ở, nhà chẳng có gì ăn, mình xuống siêu thị mua ít thức ăn. Vào tới cửa mới nhớ không mang theo tiền, liền gọi cho vợ bả...

Thứ Năm, 20 tháng 4, 2017

Vừa xem VTV1 thấy chủ tịch nước mình mời Tổng thống Mỹ sang thăm VN và dự APEC, ô Đỗ nam Trung đã nhận lời, như vậy có lẽ ô là Tổng thống đương nhiệm sang thăm VN sớm nhất, mừng quá . Tuy nhiên sau đó lại nghe ô ấy mời lại Thủ tướng nước ta sớm sang thăm Mỹ,k biết mình có nghe nhầm k ? Thấy kỳ kỳ thế nào ấy..?

Vừa xem VTV1 thấy chủ tịch nước mình mời Tổng thống Mỹ sang thăm VN và dự APEC

Vừa xem VTV1 thấy chủ tịch nước mình mời Tổng thống Mỹ sang thăm VN và dự APEC, ô Đỗ nam Trung đã nhận lời, như vậy có lẽ ô là Tổng thống đư...

Thứ Tư, 19 tháng 4, 2017

Một anh chàng người Việt gặp một cô gái xinh đẹp người Nhật trên phố. Anh rất muốn làm quen với cô gái nhưng lại không biết tiếng Nhật, vì thế anh vẽ ra một tờ giấy một con đường và vài cái cây. Cô gái mìm cười và cùng anh đi dạo trên một con phố dài.
Một lúc sau anh vẽ một cái bàn. Cô gái gật đầu và hai người cùng nhau đi ăn tối!

Ăn xong anh chàng vẽ một cái loa và 2 ly rượu. Cô gái gật đầu đồng ý và hai người vào bar quẩy tưng bừng.

Khi cả 2 người đã cảm thấy mệt mỏi, cô gái chủ động cầm cuốn sổ và vẽ một chiếc bao cao su và một viên thuốc viagra cùng giấu hỏi chấm to đùng ở trên. Anh chàng kia ngay lập tức đỏ tím mặt và tự nhủ:

"Sao cô ấy biết mình bán bao cao su và thuốc cường dương nhỉ? Liệu nếu nói thật thì cô ấy có còn đi chơi với mình nữa hay không?"

Nghĩ một hồi, anh ta lắc đầu. Đêm hôm đó sau khi quẩy bar xong ai về nhà nấy. Hôm sau cô gái bay về nước và hai người không bao giờ gặp lại nhau nữa.

Một anh chàng người Việt gặp

Một anh chàng người Việt gặp một cô gái xinh đẹp người Nhật trên phố. Anh rất muốn làm quen với cô gái nhưng lại không biế...

Thứ Ba, 18 tháng 4, 2017

Ông chồng vừa xem vô tuyến vừa ôm cái điện thoại loay hoay với việc thiết lập kỷ lục mới cho Candy Crush. Bỗng thấy bà vợ nước mắt lăn dài khi đang chấm bài văn cuối cùng của một học trò.
Gặng hỏi thì được đọc lại bài văn này...

 

 

"Ước mơ của con là trở thành một chiếc điện thoại di động. Bố mẹ con yêu điện thoại di động lắm. Đến mức con cảm thấy bố mẹ quan tâm đến điện thoại còn hơn quan tâm đến con. Khi bố đi làm về, dù rất mệt mỏi nhưng bố vẫn chỉ ngồi bấm điện thoại di động chứ chẳng nhớ gì đến con. Khi bận bịu việc gì quan trọng, nếu bất chợt có chuông điện thoại reo, bố mẹ sẽ ngay lập tức nhấc máy nghe.

 

Thế nhưng lúc con khóc thì bố mẹ lại chẳng sốt sắng đến thế. Bố mẹ thích chơi trò chơi trên điện thoại di động chứ chẳng muốn chơi cùng con. Khi nói chuyện với ai đó trên điện thoại, bố mẹ cũng chẳng bao giờ thèm nghe con nói gì, cho dù con có chuyện rất quan trọng muốn chia sẻ. Vì thế, con chỉ ước được làm một chiếc điện thoại di động".

 

 

Sững lại vài giây khi nghe xong bài văn, người chồng rụt rè hỏi vợ:

 


"Trò nào viết bài này vậy em?"

 

Ngước cặp mắt dâng đầy nước lên nhìn chồng, cô nghẹn ngào:

 


"Con trai của chúng ta".

Ông chồng vừa xem vô tuyến vừa ôm cái điện thoại

Ông chồng vừa xem vô tuyến vừa ôm cái điện thoại loay hoay với việc thiết lập kỷ lục mới cho Candy Crush. Bỗng thấy bà vợ nước mắt lăn dài k...

Thứ Hai, 17 tháng 4, 2017

Vừa dọn tới chung cư ở, nhà chẳng có gì ăn, mình xuống siêu thị mua ít thức ăn, vào tới cửa mới nhớ không mang theo tiền, liền gọi cho vợ bảo mang tiền xuống. Trong lúc chờ đợi, mình thấy mấy người đang đốt vàng mã bên đường, mình tiến lại bắt chuyện :

- bác đang làm gì đấy ?

- tôi đang gửi tiền xuống cho người nhà tôi . Cậu đang đứng chờ ai à ?

- vâng cháu đang chờ vợ cháu gửi tiền xuống.

Vừa nghe tới đây, mặt ông bác tái mét, vội vứt hết tiên mã lại rồi chạy một mạch. Mình gọi với theo, " bác ơi cháu chỉ đang chờ vợ cháu gửi tiền xuống thôi mà !". Nghe thấy vậy tất cả mọi người xung quanh đang đốt vàng mã cũng chạy thục mạng.

Hổng hiểu sao ??

Vừa dọn tới chung cư ở, nhà chẳng có gì ăn

Vừa dọn tới chung cư ở, nhà chẳng có gì ăn, mình xuống siêu thị mua ít thức ăn, vào tới cửa mới nhớ không mang theo tiền, liền gọi cho vợ bả...

Điều kỳ diệu của tình yêu😂😂

Có một đôi trai gái nọ yêu nhau tha thiết và sắp tiến tới hôn nhân. Một hôm, nàng nhận được tin sét đánh ngang tai: Người yêu nàng bị tai nạn, đang cấp cứu ở bệnh viện tỉnh xa.


Nàng liền tức tốc đến thì được bác sĩ cho biết: Tình trạng của chàng nguy kịch lắm, có lẽ "đi" mất. Mọi người lùi ra ngoài để họ gặp nhau. Chàng đang hấp hối trên giường bệnh, nàng lao vào ôm ghì lấy chàng, hôn lên môi và thì thầm gọi tên. Như có một sức mạnh thần kỳ, chàng trai gượng tỉnh và mấp máy nói với người yêu:


- E...mm yêu... quý, có lẽ anh không qua khỏi được... Anh chỉ tiếc rằ...ng, từ ngày đầu yêu nhau, đến khi anh phải từ giã cõi đời này... chưa một lần anh được ngắm nhìn thân hình của em... Hãy giú...p anh...!


Một thoáng lưỡng lự, nàng đã chấp thuận lời đề nghị cuối cùng của người mình yêu. Hòa lẫn trong những tia nắng hắt qua cửa sổ, nàng từ từ xoay người cởi bỏ quần áo trong sự thẹn thùng, má nàng ửng hồng, mái tóc xuôi nhẹ chải dài theo thân hình kiều diễm.

 


Chàng đờ đẫn ngắm nhìn. Như được tiếp thêm sức lực, chàng dần hồi tỉnh, qua khỏi giây phút hiểm nghèo.

 


Họ liền tổ chức đám cưới ngay sau khi xuất viện và kể lại tất cả cho mọi người.

 


Có hai ông bà già cũng được nghe câu chuyện đó trong đám cưới của đôi trai gái. Một hôm trở trời, ông lão phều phào nói với vợ:

 


- Bà nó ơi!... Hôm nay tôi thấy khó ở quá... bà nó ạ!


Câu chuyện như một huyền thoại của đôi trai gái nọ đã làm bà lão bừng tỉnh. Bà thì thào nựng chồng:


- Ông ơi, ông cố quay mặt vào vào vách đi. Bao giờ tôi bảo ông quay ra thì ông mới được quay ra đấy nhé! Dù đang rất mệt, ông lão vẫn cố chiều bà và quay mặt vào vách.


- Xong rồi, ông nó ơi! Ông hãy quay lại đi! Ông lão từ từ quay ra nhìn... trợn mắt lên và chết thẳng cẳng. 

Truyen cuoi Điều kỳ diệu của tình yêu

Điều kỳ diệu của tình yêu 😂 😂 Có một đôi trai gái nọ yêu nhau tha thiết và sắp tiến tới hôn nhân. Một hôm, nàng nhận được tin sét đánh nga...

Chủ Nhật, 16 tháng 4, 2017

Chiều tối đưa cu em xã hội đi ăn, chỗ đường Nguyễn Cơ Thạch các bác ạ. Vừa dừng xe đã có ông xăm trổ ra đòi thu tiền đỗ xe, đến gớm. Thằng cu e tôi ko nói ko rằng ra chỉ mặt ông xăm trổ kia hỏi.
 

Mày biết tao là ai ko? Mày biết bố tao là ai ko? Biết ko?
 

A xăm trổ có vẻ hơi núng thế vì hai anh em tôi cũng khá đô con, nó mới rút điện thoại, tôi đã hốt rồi nhưng thằng em máu quá, nó cứ đừng lỳ ra đấy thế là chỉ một nhoáng có khoảng 13, 14 ông xăm trổ nữa túa ra.
 

Thằng em tôi mặt ko biến sắc chỉ mặt từng thằng một hỏi, chúng mày biết tao là ai ko, bố tao là ai ko? Bọn kia cứ đứng đực ra không trả lời đc, một tí thì cũng hãi rồi lảng đi hết...
 

Đợi bọn nó cút hết tôi mới hỏi, thế bố mày là ai mà cứ động tí lại lôi ra doạ người ta, thằng này cười hềnh hệch rồi bảo, em bị bỏ rơi ở cổng chùa, bao nhiêu năm tìm bố khắp nơi, gặp ai cũng hỏi xem có đứa nào biết không chứ có định đánh đấm gì đâu.
 

Gớm mẹ cha nó, nó đi tìm bố mà hãi quá các bác ạ.
 

Lần sau có các vàng em cũng chả dám đi với nó nữa!!!

Chiều tối đưa cu em xã hội đi ăn

Chiều tối đưa cu em xã hội đi ăn, chỗ đường Nguyễn Cơ Thạch các bác ạ. Vừa dừng xe đã có ông xăm trổ ra đòi thu tiền đỗ xe, đến gớm. Thằng c...

Thứ Bảy, 15 tháng 4, 2017

Người chồng đi làm ăn xa viết thư về cho vợ ở quê: "Vợ yêu quý, thời điểm hiện tại thu nhập của chồng bị ảnh hưởng nặng nề do khủng hoảng kinh tế, mặt khác do vật giá leo thang nên anh không có tiền gửi về cho em, anh gửi cho em 100 nụ hôn vợ nhé!"

 

 

Ít lâu sau người chồng nhận được thư hồi âm của vợ: - Chồng yêu quý, em đã nhận được 100 nụ hôn của anh, và đã chi tiêu như sau:

 

 

1. Đóng cho thầy chủ nhiệm 20 nụ hôn, con trai đi học không cần đóng tiền học phí.

 

 

2. Đóng cho nhân viên thu tiền điện 10 nụ hôn, nhà mình không bị cúp điện nữa.

 

 

3. Đóng cho nhân viên thu tiền nước 10 nụ hôn, không cần phải nộp tiền mà vẫn có nước dùng.

 

 

4. Đóng cho Trưởng thôn 10 nụ hôn, không ai trong thôn dám đến làm phiền em nữa.

 

 

5. Đóng cho anh hàng xóm 50 nụ hôn, em và con được ăn cơm không cần phải trả tiền, lại còn có người thay anh cuốc đất trong vườn nữa.

 

 

Thư cũng dài rồi em xin dừng bút tại đây, không hôn anh nữa vậy, tiết kiệm được khoản nào hay khoản đấy. Từ bây giờ, còn có rất nhiều khoản phải dùng đến nữa anh à!

Người chồng đi làm ăn xa viết thư về cho vợ ở quê

Người chồng đi làm ăn xa viết thư về cho vợ ở quê: "Vợ yêu quý, thời điểm hiện tại thu nhập của chồng bị ảnh hưởng nặng nề do khủng hoả...

Thứ Sáu, 14 tháng 4, 2017

Hai bạn gái tâm sự 
- Cậu đã bao giờ nhìn thấy mắt chồng cậu khi đang làm tình chưa?
- Chưa, thế còn cậu !!!
- Rồi, hôm qua bọn mình vừa mới bắt đầu thì chồng mình vào !!!

Cậu đã bao giờ nhìn thấy mắt chồng cậu khi đang làm tình chưa?

Hai bạn gái tâm sự   - Cậu đã bao giờ nhìn thấy mắt chồng cậu khi đang làm tình chưa? - Chưa, thế còn cậu !!! - Rồi, hôm qua bọn mình vừa mớ...

Thứ Năm, 13 tháng 4, 2017

 Xin ý kiến mấy bác , tiền bạc thì em ko quan trọng lắm . Hiện tại em đang đắn đo 2 con xe này , suy nghĩ mãi ko biết chọn chiếc xe nào cho hợp
 

- Audi Q7 trắng thì thể thao
 

-BMW x6 thì mạnh mẽ
 

Bác nào từng sử dụng 2 dòng xe này rồi thì tư vấn giúp em xem chọn cái nào làm avatar cho đẹp nhé . Cảm ơn các bác

​​​​​​​ Bác nào từng sử dụng 2 dòng xe này rồi thì tư vấn giúp em xem chọn cái nào làm avatar cho đẹp nhé . Cảm ơn các bác

  Xin ý kiến mấy bác , tiền bạc thì em ko quan trọng lắm . Hiện tại em đang đắn đo 2 con xe này , suy nghĩ mãi ko biết chọn chiếc xe nào cho...

Thứ Tư, 12 tháng 4, 2017

Sự thật về những status Facebook 😂😂
 
 
1. Ra đường đá phải bãi cứt trâu về up ngay stt: "Cuộc đời có quá nhiều ngã rẽ, nếu lựa chọn sai lầm bạn sẽ phải trả giá!"
 

2. Thái hành -> "Giọt nước mắt lăn trên khóe mi, miệng nói không đau mà đôi dòng lệ cứ chảy."
 

3. Bị muỗi đốt chim post stt: "Trên đời này, có những lúc phải giải quyết mọi việc 1 cách thật kiềm chế và điềm đạm."
 

4. Mộng tinh ~> "Muốn níu giữ những giây phút hạnh phúc mãi bên mình, nhưng đó chỉ là kí ức mơ màng vuột qua."
 
 
5. Chơi gái lần đầu, out sau 30s~> "Hạnh phúc đến và đi vội vã, sung sướng chẳng là bao để rồi hụt hẫng tiếc nuối đong đầy."
 

6. Táo bón => "Dù hết sức để mọi thứ ra đi nhưng bất lực chịu đựng!"
 

7. Quay tay: "Thật Lòng a rất muốn giữ lại những giây phút hạnh phúc ấy, nhưng điều đó dường như là không thể. Nó đã vượt qua khỏi sức chịu đựng của a nên đành phải buông tay!"
 

8. Trim kẹp vào khóa quần: "Đôi khi nhìn những thứ quan trọng đối với mình bị kìm kẹp trong đau đớn mà ko thể làm gì vì sợ cuộc đời nhòm ngó!"
 

9. Đi chơi xa mắc ị không có chỗ giải quyết phải nhịn: "Đôi lúc cứ ngỡ đi xa thì những đau đớn trong lòng không còn nữa cơ mà nó vẫn cứ hiện diện đeo đuổi thật dai dẳng đã cố kìm nén nhưng sao vẫn đau thế này."
 

10. Đi đái xong lên đăng stt: "Xả thân cứu nước là một điều thiêng liêng,nhưng khi ko thể kềm chế được nữa, chúng ta có thể làm điều ngược lại."
 

11. Xem JAV: "Chỉ cần được nhìn em hạnh phúc bên người ấy là anh cảm thấy đủ rồi."
 

12. Chạy xe ngu bị té trầy trụa: "Trên đường đời đầy trắc trở, ai chẳng đôi lần vấp ngã. Những nỗi đau đớn dằn vặt, những vết thương đó để lại sẹo trong lòng ta suốt cả cuộc đời."
 

13. Ngứa trim giữa đám đông: "Hôm nay anh mới thực sự nhận ra, cảm giác gần em mà không chạm được đến em khiến đầu anh như điên dại."
 

14. Phang lô (đề) nhưng lại ra con sát sườn ==> "Cuộc đời thật bất công khi chỉ cho anh ở bên cạnh em chứ không có được em."
 

15. Bị đau bụng trong lớp nhưng éo đi được: "Những nỗi đau cứ dồn dập, nhưng mình ko thể chịu thua nó được, mình sẽ chiến đấu đến cùng, kìm nén đến cùng, ko thể để mọi người cười chê được." 
 

Nguồn:st

Sự thật về những status Facebook

Sự thật về những status Facebook   😂 😂     1. Ra đường đá phải bãi cứt trâu về up ngay stt: "Cuộc đời có quá nhiều ngã rẽ, nếu lựa ch...

Thứ Ba, 11 tháng 4, 2017

Anh và cô Yêu nhau từ thời đại học. Ra trường cô không muốn cả đời chung sống với 1 kẻ tầm thường nên quyết định chia tay .

Anh buồn lặng nhưng cố gắng vượt qua tất cả. trời không phụ lòng người, 5 năm sau anh làm nên sự nghiệp.

Thành công rồi lòng anh cũng chỉ có cô. Còn cô lấy dc chồng giàu có, sống sung túc, nhưng hạnh phúc thì không, chồng cô đi công tác biền biệt .

Rồi 2 người gặp nhau trong lần họp lớp. Đi họp lớp biết có Cô nên Anh cố tình ăn vận nghèo khổ. Bạn cùng lớp đều ngạc nhiên. Sau này anh mới tâm sư: "tôi muốn cô ấy hiểu rằng , năm xưa rời bỏ tôi là 1 sự lựa chọn đúng, Như vậy cô ấy sẽ hài lòng hơn về cuộc sống hiện tại của mình".

Người bạn chỉ biết im lặng không biết nói gì. Phải yêu đến đâu mới có thể bao dung như vậy. Anh lại nói thêm: "Đắc ý khi thấy người mình yêu bất hạnh, thật sự tôi không làm được, chỉ cần tinh thần cô ấy tốt là được rồi."

Gần tàn tiệc họp lớp thì chồng cô tới rước cô về, nhìn thấy Anh trong bộ dạng nghèo khổ mà chồng cô hoảng hốt thét lên: Anh làm cái coin card gì mà ăn mặc như cái thằng ăn mày vậy? Mấy đơn hàng bcs và thuốc cường dương đã ship xong chưa mà đến đây ăn chực thế hả?

Anh và cô Yêu nhau từ thời đại học.

Anh và cô Yêu nhau từ thời đại học. Ra trường cô không muốn cả đời chung sống với 1 kẻ tầm thường nên quyết định chia tay . Anh buồn lặng nh...

Thứ Hai, 10 tháng 4, 2017

Môi anh cụt vì sao?

Hôn em làm thế nào?

Môi cụt vì bom giặc.

Hôn bằng lợi chứ sao!

***

Chân anh cụt vì sao?

Anh đi làm thế nào?

Chân cụt vì bom giặc.

Đi bằng nạng chứ sao!

***

Tay anh cụt vì sao?

Ôm em làm thế nào?

Tay cụt vì bom giặc.

Ôm bằng cùi chứ sao!

***

Chim anh cụt vì sao?

Yêu em làm thế nào?

Chim cụt vì bom giặc

Bạn làm hộ chứ sao ~X~X~X

st

Thơ cười

Môi anh cụt vì sao? Hôn em làm thế nào? Môi cụt vì bom giặc. Hôn bằng lợi chứ sao! *** Chân anh cụt vì sao? Anh đi làm thế nào? Chân cụt vì ...

Chủ Nhật, 9 tháng 4, 2017

Gần nhà em, có một con mẹ nguyên giáo viên mầm non nghỉ chế độ, mụ bán hàng ăn đêm. Thi thoảng đói quá, em cũng lén ra ăn bát cháo hoa 5 kìn, mỗi khi có các cô mắt xanh mỏ đỏ bước vào quán gọi dõng rạc tô cháo đặc biệt "Nửa gà, thêm bê tái với 2 trứng trần" là y rằng mụ lại quay sang em nói băng quơ:

- Giáo sư, tiến sỹ đéo bằng con ĩ tụt quần!

Bát cháo 5k mà mụ hậu hĩnh rắc nhiều tiêu ớt quá,

Gần nhà em, có một con mẹ nguyên giáo viên

Gần nhà em, có một con mẹ nguyên giáo viên mầm non nghỉ chế độ, mụ bán hàng ăn đêm. Thi thoảng đói quá, em cũng lén ra ăn bát cháo hoa 5 kìn...

Thứ Sáu, 7 tháng 4, 2017

Ngồi café nghe được 2 cô gái nói chuyện với nhau, cô thứ nhất bảo:
- Tao thích đàn ông đẹp trai nhưng phải lạnh lùng 1 tí, như thế mới nam tính!
Cô thứ 2 nói:
- Đàn ông lạnh lùng thì nhiều lắm, nhưng hầu hết đều tỏ ra lạnh lùng mà quên mất mình không đẹp trai. Tao thích đàn ông phải tinh tế, biết quan tâm đến con gái 1 tí là được.
Cô kia mới hỏi:
- Thế bây giờ nếu trời mưa, 1 người đàn ông cầm ô đến đi dạo dưới mưa cùng mày, và 1 anh đi SH đem áo mưa cho mày thì mày chọn ai?
Cô còn lại ngẫm nghĩ 1 lúc rồi trả lời:
- Tao chẳng chọn ai cả!
- Thế mày quyết tâm đợi hết mưa à?
- Không. Tao sẽ chọn anh nào đi ô tô, vừa không bị mưa lại đỡ bẩn!

Ngồi café nghe được 2 cô gái nói chuyện với nhau, cô thứ nhất bảo:

Ngồi café nghe được 2 cô gái nói chuyện với nhau, cô thứ nhất bảo: - Tao thích đàn ông đẹp trai nhưng phải lạnh lùng 1 tí, như thế mới nam t...

Thứ Năm, 6 tháng 4, 2017

Thế nào là người bán hàng giỏi?

Nhắc lại định nghĩa: Người bán giỏi là người bán được món hàng mình muốn bán, với giá mình định bán, chớ hỏng phải bán món hàng khách muốn mua, với giá khách muốn trả. Định nghĩa vậy có khó hiểu quá không? Tất cả những bài viết của tôi về cách bán hàng, đều tập trung vô câu "thần chú" này.
Hôm nay tôi viết đề tài: When you think that you can't make it burn it! Khi thấy khó ăn, hãy thiêu rụi nó!
Dịch sát nghĩa là thiêu rụi nghe giống khủng bố quá. Phá thúi có lẽ hay hơn, hay là dùng chữ burn cho ngắn gọn. Burn có hai loại. Cách thứ nhất là burn cái món hàng khách tìm mua mà mình không có, để bán thứ mình có. Cách thứ hai, burn cả món hàng mình đang có, nhưng không còn hy vọng bán được cho khách.
1. Burn thứ mình không có.
Ai sống ở Mỹ, chắc chắn cũng đã từng trãi nghiệm việc đi mua xe. Đi mua xe, chẳng thú vị chút nào! Vui buồn lẩn lộn, và có lẽ cái cảm giác bực bội là đậm nét nhứt.
Trong tất cả các loại salemen, dân bán xe lì nhất, ma mãnh nhất, nếu không muốn nói là mất dạy nhất. Hơn ai hết, họ biết rằng người đi mua xe không phải như người đi mua đồ ăn, hay sắm đồ xài cho gia đình. Trung bình cỡ 10 năm trở lên, người ta mới nghĩ tới chuyện đổi xe mới. Họ biết rằng, nếu không bán được, để khách bước ra khỏi dealer, có nghĩa là cái cơ hội bán xe hoàn toàn tan theo mây khói, là ngàn trùng vĩnh biệt, là bóng chim tăm cá! Cho nên bằng mọi giá, họ phải bán cho được.
Họ sẽ làm đủ cách, dở đủ trò, từ năn nỉ, ngon ngọt, đến nói móc họng, khích bác, để không cho khách bước ra khỏi dealer. Khi biết không kham nổi, nuốt không trôi, thì họ chuyền tay từ saleman này sang saleman khác, rồi đến superviser, manager. Người khách như quả bóng trên sân cỏ, cho chúng tha hồ đá qua đá lại, cho tới khi lọt vô goal! Banh không tung lưới, thì banh cũng nhừ tử, hết hơi! Mất cả nửa buổi, chưa chắc gì ra khỏi dealer của họ được. Trong cái "xa luân chiến" đó, nhứt định thế nào cũng có cái chiêu "When you think you can't make it burn it!"
Đây là một chiêu thức người bán hàng nào cũng phải biết. Ra chiêu như thế nào, phải coi nội công của người bán thâm hậu tới đâu. Để tôi kể cho quí vị nghe một chuyện có thiệt, mà cho dù một tay mua bán lâu năm, có thể nói là rất "sừng xỏ" như tôi, cũng thua cho mấy thằng bán xe.
Trong một lần cao hứng, tôi đã "lỡ" hứa với bà xã:
- Kỷ niệm 25 năm ngày cưới, anh sẽ mua cho em chiếc Mercedes.
- Có thiệt mới nói nghe honey! Hỏng có đồng xu cạo gió mà dám hứa?
- Anh đã gạt em lần nào chưa nè? Chưa có tiền, không có nghĩa là sẽ hỏng có! Không tin chồng hả? Một nụ cười rạng rỡ, đầy tin tưởng, khó quên.
Phải nói là trong tâm thức của người Việt, thì Mecedes luôn là số một. Cho dù lái xe cũ, xe rẻ nhất của Mercedes, nhìn vào cũng thấy "sang"! Tôi hứa Mercedes có nghĩa là món quà của tôi không có thứ nào "sang" hơn được! Vợ mình, không cưng thì cưng ai? Bả bỏ đói cho chết! Quân tử phải nhứt ngôn, hứa phải làm. Thất hứa với ai cũng được, nhưng với bà xã thì mệt cầm canh!
Thời gian từ 1998 đến 2002, kinh tế Mỹ lên chưa từng thấy. Mua bán ào ào nên tiền vô như nước. Trong 25 năm mua bán, thì thời gian 5 năm đó, tôi kiếm tiền nhiều hơn 20 năm kia cộng lại. May mắn cho tôi, thiên thời, địa lợi, nhân cũng hoà, nên không cần phải ăn mì gói, nhịn cà phê, cử thuốc lá, mặc đồ vá, đi chân đất,… cũng có thể thực hiện được lời hứa với bà xã.
Mở ngoặc nói thêm vài câu để người đọc đừng có nghĩ rằng tôi muốn show up, muốn khoe khoang nhe. Tính tới thời điểm đó, tôi đã ở Mỹ gần 20 năm. Đối với người Việt mình, với gần 20 năm cày bừa cực khổ và tiện tặn, thì chuyện mua nhà, sắm xe chiến, dễ như húp cháo nguội. Những người Việt thành công, họ đã tậu nhà, sắm xế hộp sang trọng, từ rất khuya rồi. Hơn nữa, chuyện mua xe hơi ở Mỹ, nó dễ dàng như người ta mua xe đạp hay xe gắn máy ở VN thôi. Mua xe hơi ở VN có lẽ chỉ có đại gia, hay mấy tay đại tư bản (đỏ lòm), hay đám COCC (đỏ lòm luôn), mới rớ được. Camry bên này chừng 20K. Con tôi mỗi đứa tốt nghiệp High School, đều được ba mẹ mua cho một chiếc để đi Đại Học. Về bển nghe nói nó thành 50K vì bị bóc và bị lột! Trung lưu và dân nghèo chỉ có hít khói, chớ cách gì mà trèo lên ngồi sau tay lái, để nghênh ngang với đời? Thôi, không nói chuyện VN nữa.
Tháng 12, năm 2000, tôi chỡ bà xã đi coi xe. Cuối tháng 2-2001 mới tới 25th Anniversary. Còn vài tháng nữa, mình đi coi lần lần là vừa. Mua xe chớ đâu phải mua con cá, cọng hành, đôi giày, cái áo,… mà chụp mua đại, cho bà xã ngạc nhiên. Phải để bả chọn đúng ý bả, bả mới vui, và nhất là mình được yên thân!
Hai vợ chồng chạy đến Fremont Auto Mall, cách nhà chừng 30 miles, vì nơi đây là ổ bán xe. Từ dealer Honda, Toyota, đến Acura, Lexus, BMW, Mercedes, Porsche, Jaguar,… chiếm hết cả hai bên một đoạn đường dài. Mục tiêu của chúng tôi là Mercedes dealer.
Trước khi đến Mercedes, tôi hứng chí rủ bà xã ghé dealer Lexus coi chơi cho biết. Dĩ nhiên bả cũng đồng ý, vì thời đó Lexus cũng nổi như cồn, dù chưa qua nổi BMW hay Mercedes. Coi thôi mà, có chết thằng tây nào. Coi cho biết để so sánh với Mercedes cũng là chuyện nên làm.
Vì không muốn mấy anh chàng saleman đeo dính đít mình như đỉa đói, nên sau khi chào hỏi xã giao, giới thiệu tên, tôi chận họng hắn trước:
- We just stopped by to check out what you have. We're not goner by any car today. Don't waste your time on us. (Chúng tôi chỉ tạt ngang coi chơi. Chúng tôi hỏng có mua xe bữa nay đâu. Đừng mất giờ với chúng tôi chi.)
Một người bán giỏi, cho dù bạn nói gì, hễ bạn ghé dealer, nhất là đi cả vợ chồng, thì họ nhứt định đeo như sam. Anh ta vẫn bám theo, gợi chuyện, hỏi thăm đủ thứ. Biết tôi là dân mua bán furniture lâu năm, anh ta càng tỏ ra hứng thú, vì anh ta đoán "dân có tiền"! Biết chúng tôi chủ đích là đi coi Mercedes, anh ta càng "hạ quyết tâm", bởi vì anh ta biết chúng tôi là khách muốn mua xe đắc tiền, chớ hỏng phải dân đi nhìn để rửa mắt! Potential customers, serious customers, đúng là đối tượng anh ta đang trông ngóng. Vấn đề còn lại: Làm sao để chúng tôi quay 180 độ, từ Mercedes sang Lexus. Coi anh ta "đốt" cái tên Mercedes ra sao nhe.
Người mới vào nghề, sẽ burn bằng cách chê món hàng mình hỏng có, rồi khen món hàng mình có, để bán cho bằng được. Tìm đủ mọi cách để chê, chê thậm tệ món hàng người khác, và khen hàng của mình đến tận mây xanh. Người cao tay ấn, họ không chê đối thủ, ngược lại họ không ngớt lời khen, rồi song song với việc khen đối phương, họ khen hàng của họ. Họ tạo điều kiện để người khách so sánh hàng của họ và hàng của đối phương. Sau cùng, khi chính người khách đưa ra kết luận: Món hàng mình định mua cũng tốt, nhưng hàng của anh này tốt hơn, thì coi như người mua thua người bán.
Con người ai cũng có tự ái, nhất là cái tâm thức defense (phản kháng). Khi bạn "kết" một món đồ nào đó hết linh hồn, hết trí khôn, mà có ai dè bĩu, chê bai, tự nhiên bạn bị chạm tự ái và mất cảm tình với họ liền, vì thứ nhất gặp người không cùng sở thích, thứ hai, chê cái "khẩu vị" của bạn dở! Đương nhiên bạn sẽ dùng mọi lý lẽ để bảo vệ cái quan điểm, cái sở thích của bạn. Từ đầu đến cuối, hắn không một lời chê Mercedes. Anh ta công nhận nó là một brand name nổi tiếng, lâu đời, thịnh hành, được cả thế giới biết đến và ưa chuộng. Anh ta cũng công nhận rằng Lexus là một thương hiệu mới, còn rất non trẻ của Toyota. Anh ta chỉ yêu cầu chúng tôi test drive (lái thử cho biết), trước khi sang coi và lái thử Mercedes. Chúng tôi hoàn hoàn có cảm tình với anh ta, vì anh ta không tấn công "thần tượng" của chúng tôi, không burn Mercedes trắng trợn, không quyết liệt như thói thường của những tay bán dở.
Anh ta cho chúng tôi lái thử chiếc LS430, chiếc xe đắt nhất (top of the line), vì thấy bà xã tôi cứ dán mắt vào nó. Sau khi lái một vòng, kể cả ra freeway chạy đường trường, anh ta mời chúng tôi ngồi yên trên xe, nhâm nhi cà phê và bắt đầu "tán". Trước nhất là tiếng máy. Đề xe xong, anh ta hỏi chúng tôi có nghe tiếng máy nổ hay cảm thấy độ rung không? Hoàn toàn không nghe tiếng máy nổ và tuyệt đối không cảm nhận được xe rung chút xíu nào cả. Anh ta bảo rằng: "Nếu ông bà không nhìn đồng hồ này, không để ý máy chạy bao nhiêu vòng một phút (RPM = Round Per Minute), thì tôi cá, ông bà cứ tưởng xe chưa nổ máy, vì nó êm tới mức ông bà không hay biết gì hết". Đồng ý hoàn toàn. Anh ta còn chỉ thêm nhiều ưu điểm khác như: Dàn nhún của xe rất êm nên đi đường trường không bao giờ mệt mỏi; nệm ghế rất thoải mái; GPS màn bình to hiện đại dùng touch control (thời đó GPS mới có, rất thô sơ); sound system thượng hạng; không hư lặt vặt như các hiệu xe khác; service không hảng xe nào so sánh nổi,…. Bla, bla….
Những ưu điểm anh ta nói, tôi đều đồng ý, vì tôi đã từng lái Mercedes S500 của ông chủ người Việt khi tôi mới vô nghề này. Nói chung, tất cả những thiết bị trên một chiếc xe sang trọng, Lexus không thiếu thứ gì. Có một vài thứ tôi quan tâm nhứt như: Ghế nệm Mercedes cứng ngắt, không êm lưng, không êm cái bàn toạ chút nào. Còn ghế xe Lexus thì ngược lại, êm như ngồi sa lông, lại thêm các túi bơm hơi chỉnh cứng mềm theo ý, có cả heat sửi ấm khi mùa đông, và đương nhiên điều chỉnh tới lui, lên xuống, đều tự động… Cái tôi thích nhứt là độ êm của Lexus. Chạy như không chạy. Còn Mercedes thì nhồi tưng tưng như cỡi ngựa! Đi đường trường, gặp đường hơi xấu, không lộn ruột thì cũng dập mật! Anh ta giải thích: Châu Âu vận tốc xe không giới hạn, cho nên họ chú ý nhất tới handling, tức là dàn nhún phải cứng, khi quẹo cua với tốc độ nhanh xe rất vững. Ở Mỹ chỉ cho chạy 55 mph (bây giờ cho 65 hay 70 mph), nên quan trọng nhất là độ êm, nhất là cho người trung niên và lớn tuổi, chớ không cần dàn nhún cứng như xe Đức.
Nói chung, tất cả những điểm anh ta nêu ra, tôi thấy điểm nào cũng trúng và vượt hẳn Mercedes. Chúng tôi hơi siêu lòng. Ngay lúc đó, họ lại đang xuống hàng hơn 10 chiếc xe mới tinh. Bà xã tôi nhìn chiếc xe màu trắng, bên trong nệm ghế màu trắng ngà (ivory), bả thích ngay vì đó là màu bả mê.
Anh ta sáng mắt lắm. Liếc cái là biết tới ruột khách hàng đang nghĩ gì, muốn gì. Anh ta bồi thêm: Quí vị biết, hay từng nghe nói, Lexus chúng tôi đang rất nóng hàng. Những chiếc xe top of the line này, thường phải order (đặt hàng) vài tháng mới có. Ông bà may mắn, hôm nay chúng tôi nhập hàng hơn chục chiếc. Bất cứ quí vị thích chiếc nào, trừ chiếc này, chiếc này, chúng tôi order cho khách, thì tôi sẽ hỏi ông quản lý để tính giá hết sức đặc biệt cho quí vị. Chúng tôi không muốn quí vị tới Mercedes!
Chúng tôi cũng đã từng nghe bạn bè nói rằng Lexus đang rất nóng, phải order và chờ cả vài tháng mới có xe, và vì nóng, nên một xu họ cũng không bớt. Bà xã trả bỏ, bớt một cái $5000, một con số lớn gấp mười lần chiếc xe cà tèng đầu đời khi đến Mỹ! Nghĩ rằng nó không bán, để chúng tôi có cớ đi qua coi Mercedes. Nó cù cưa cù nhằn, làm bộ chạy tới chạy lui năn nỉ manager, và sau cùng thì manager gật đầu! Cái trò đó chúng tôi cũng đã biết rồi. Định trả bỏ, hỏng dè nó bán.
Chúng tôi đi mình không. Không tiền mặt, không check book, vì đâu có định mua đâu mà mang. Nó trả lời: "Không sao, ông bà cứ làm giấy tờ, cứ lái xe về nhà hôm nay, chúng tôi cho người chạy theo ông bà về nhà lấy tiền!"
Trời! Một chiếc xe luxury, trị giá gần cả nửa căn nhà thời đó, vậy mà nó bán như bán đồ chơi, và chúng tôi cũng mua như mua con cá! Thằng saleman hoàn toàn burn cái tên Mercedes cháy rụi trong tim vợ chồng tôi! Cho dù nó không bán cho tôi được hôm nay, thì nó cũng đã "phá thúi" cái tên Mercedes trong lòng chúng tôi rồi! Nó quá giỏi!
Tôi chẳng lạ gì cái chiêu này, bởi vì tôi vẫn áp dụng nó hàng ngày trong nghề bán nệm của mình. Nệm cũng như xe, trung bình 10 năm mới mua một lần. Không bán được hôm nay, là coi như quắc muôn đời!
Tất cả cùng một nguyên tắc: Burn! Khi burn, nhớ đừng trắng trợn, đừng chà đạp, chỉ làm cho khách thấy được cái món mình muốn bán, nó tốt hơn cái món tốt trong lòng khách. Thằng Saleman bán được xe Lexus cho vợ chồng tôi, trong khi chúng tôi quyết mua Mercedes, vì nó cũng áp dụng nguyên tắc đó. Nếu nó chỉ chê Mercedes từ đầu đến cuối, mà không lo chỉ ra những ưu điểm của Lexus, thì cách nào nó bán được cho tôi. Thay vì chê Mercedes thậm tệ, nó chỉ cho tôi thấy Lexus có nhiều ưu điểm mà Mercedes không có. Rõ ràng là nó gián tiếp burn Mercedes chớ còn gì nữa?
Tôi không bị nó gạt. Tôi bị dẫn dụ để mua cái món hàng tôi chưa từng nghĩ sẽ mua. Mà nó tốt thiệt, chớ không phải nó lừa chúng tôi. Lexus rõ ràng trong một thời gian ngắn, đã tạo cho mình một tiếng tăm không thua gì Mercedes, BMW. Sau khi lái nó ra khỏi dealer, bà xã tôi quên đứt chiếc Mercedes tôi hứa năm xưa. Đến bây giờ vẫn không nhắc, không nghĩ tới, nghĩa là bả đã hoàn toàn "fall in love" với "người tình ngang xương" Lexus, kể từ hôm đó.
Người khách vào tiệm hỏi mua bộ nệm Sealy. Tôi nhứt định đốt cho Sealy cháy rụi! Chỉ cần bốn ưu điểm của Simmons mà Sealy không có, thì Sealy rụi ngay:
a. Simmons lò so gói riêng từng cái, không cột, cho nên không bao giờ kêu kẽo kẹt, không sợ làm phiền hàng xóm lúc canh ba gà gáy!
b. Simmons lò so không cột chằng chịt, nên ông nhúc nhích bà không hay. Người già, người khó ngủ, nghe chỗ này là chịu liền.
c. Simmons lò so không cột chùm, nên khi nằm nó sẽ ôm theo đường cong của cơ thể, cho nên nằm ngửa, nằm nghiêng, nằm sấp, nằm kiểu khỉ gì cũng không sợ đau lưng.
d. Báo Consummer Report cho điểm Simmons cao nhất, không có hiệu nào được điểm như vậy, kể cả Sealy. Đây là tờ báo người Mỹ lận lưng, dùng làm kim chỉ Nam khi đi mua đồ xài. Đưa báo cho họ coi.
Sau cùng tôi ghi hoá đơn bộ nệm Simmons cho người khách đi tìm nệm Sealy, bởi vì tôi độc quyền Simmons, tôi chỉ muốn bán Simmmons mà thôi.
Người chưa từng xài Simmons bị tôi "dụ" mua Simmons dễ như cái búng tay. Người đã từng xài qua Simmons mà có ác cảm với Simmons vì gặp nhằm bộ nệm bị hư, tôi vẫn có thể gạt phăng cái ý định mua Sealy của họ, để ghi hoá đơn một bộ nệm Simmons nữa, cũng không phải là khó.
Gặp trường hợp khách có ác cảm với Simmons vì bộ nệm của họ bị hư, thông thường người bán sẽ không cố gắng chinh phục người mua, vì biết nó khó hơn lên Hoả Tinh. Tôi chỉ cần vài câu hỏi, là xoá sạch cái ký ức không vui của họ, tạo cho họ niềm tin trở lại với Simmons liền.
Câu thứ nhất: Simmons có giữ đúng lời hứa, có hăng hái, nhiệt tình sửa, hay thay nệm khác cho ông bà trong thời gian nhanh nhất không? Họ trả lời có, và rất vui lòng với cung cách phục vụ của hảng khi sản phẩm có vấn đề. Tôi cho họ biết: Thời gian warranty (bảo đảm) của các hảng nệm đều như nhau. Chỉ khác nhau ở chỗ cách thức họ phục vụ. Tôi kể chi tiết tiến trình các hảng khác so với Simmons. Simmons nhanh nhất, dễ dàng nhất, ân cần nhất. Simmons số zách!
Câu thứ hai: Quí vị có bao giờ nghe nói xe mới tinh, đồ hiệu như Mercedes, Cadilac vừa ra khỏi dealer bị overheat, lột dên chưa? Họ trả lời có. Tôi từ từ dẫn dụ thêm: Trên đời này không có thứ gì hoàn hảo, kể cả Thượng Đế dựng nên con người, vẫn có khuyết điểm, có người tật nguyền. Quí vị biết phi thuyền Apoplo 13 vừa rời dàn phóng thì nổ. Phi thuyền không đơn giản như một chiếc xe hay một bộ nệm. Nó được chế tạo bằng vật liệu tốt nhất trần gian, do những bộ óc thông minh siêu việt nhất trên thế giới, vậy mà còn có sai trật, hư hại. Mười ba chiếc phi thuyền, có một chiếc nổ. Tỉ lệ gần 10%! Nệm tỉ lệ sai sót, hư hại chưa tới 1%! Bán 100 bộ, chỉ hư một bộ, tôi là người bán cũng nhức đầu, huống hồ người mua! Sealy hay những hảng khác, tỉ lệ sai sót, hư hại cũng từ bằng tới hơn Simmons. Quí vị xúi nên mua nhằm bộ nệm sai sót, có thể do công nhân lơ đễnh, bỏ sai vật liệu, làm trật tiến trình,… Chẳng lẽ bộ nào cũng vậy, thì tiếng tăm Simmons còn gì? Hảng sập là cái chắc. Simmons vẫn number one!
Họ quên chuyện bộ nệm bị hư. Họ tin Simmons trở lại. Và tôi ghi hoá đơn một bộ nệm Siommons cho họ nữa.
2. Cách burn thứ hai.
Đó là khách tìm món hàng mình đang có, nhưng mình không thể nào chinh phục họ mua, thì phá thúi, khiến khách không thể nào mua được nó ở bất cứ nơi nào khác.
Burn cách nào? Trước khi họ bước ra cửa, cho họ giá thật thấp, ngay giá vốn, hay dưới giá vốn luôn. Người khách chạy lòng vòng tới hết xăng, mòn bánh xe, hết xí quách, cũng không thể tìm đâu ra cái giá rẻ thúi đó. Ta không bán được, thì đừng hòng có đứa nào bán được! Ha! Ha!
Rồi sao? Khách nhứt định quay lại. Nên nhớ, sau khi chạy mệt hả họng không tìm ra chỗ nào bán rẻ hơn, thì họ đã tin giá của mình rẻ nhất thế giới rồi. Khách đã tin như vậy, họ trở lại mà không bán được món hàng, thì… đi chết đi!
Rồi sao? Thì bán hàng. Bán giá đã cho thì huề hay lỗ à? Ngu sao bán huề hay bán lỗ! Rồi sao? Burn món hàng đó, để bán món hàng khác lời hơn chớ sao!
Burn cách nào? Nhiều lắm! Nếu là dealer xe, nó sẽ nói rằng: "Ông bà vừa ra khỏi tiệm, thằng saleman bạn tui, nó bán cho người khác chiếc xe đó rồi. Tiếc quá! Để tôi giới thiệu ông bà chiếc xe khác có options (thiết bị) khác đôi chút, giá chỉ chênh lệch chút xíu hà….". Mua chiếc khác giá đắt đôi chút tức là nó có lời rồi. Mua thua bán nữa!
Nếu là furniture, thì nó vẫn tỉnh bơ ghi hoá đơn với giá đã hứa. Nó hẹn ngày giờ chỡ. Khách trả tiền mà lòng dạ vô cùng hân hoan, vì biết mình đã mua được một món hàng không thể rẻ hơn. Về nhà chờ họ giao hàng. Gần tới giờ chỡ, nó gọi lại: "Xin lỗi ông bà, món hàng ông bà mua, khi vô kho lấy, mới hay nó bị nứt chổ này, bể chổ kia, trầy xước chỗ nọ,… bla… bla… Để tui order cái mới cho ông bà. Chắc chừng hai tuần thì có hàng." Khách mừng hụt nhưng vẫn vui lòng, và tin như tin Phật. Chờ gần hai tuần, nó lại gọi lại với lý do: "Hảng đang out món hàng đó, phải chờ đến khi hảng có hàng, nó ship cho tiệm, và tiệm sẽ giao cho." Chờ thêm hai tuần, vẫn không có hàng, nó nói một lý do khác, cũng đầy tính thuyết phục.
Đúng một tháng chờ dài cổ! Rồi sao? Một là khách trở lại tiệm lấy tiền lại, hai là mua món khác tương tự, nhưng giá đắt hơn một chút. Nhất định lấy tiền lại thì họ trả, vì bán không lời, bán chi. Đàng nào cũng giữ tiền của họ một tháng, coi như mượn vốn xài chơi, không cần trả lời! Còn chịu mua món khác giá đắt hơn một chút, thì coi như lọt bẫy người bán rồi!
Tôi ghét cách làm ăn không thật thà này, cho nên dù học được từ ông chủ VN, nhưng không bao giờ xài tới cái chiêu "thất nhơn ác đức này". Tôi deal ít khi vuột khách, nhưng khi cần chịu thua, thì tôi thua, và tôi để họ đi. Họ đi bình an, và nhất là chính mình cũng bình an trong lòng. Làm ăn phải để đức cho con cháu. Step up để bán món đắt hơn, lời nhiều hơn, là kỹ thuật mua bán, dựa trên nguyên tắc thuận mua vừa bán, không lừa gạt ai. Làm ăn kiểu vừa kể là lừa, là gạt, là chơi xỏ, là láo cá,… là gian thương. Người Việt quen kiểu làm ăn chụp giựt, quen kiểu khôn vặt, nên họ tận dụng phương thức tà đạo này.
Nói chung, cách làm ăn mua bán của người Mỹ là chìu khách, trọng khách, cho nên không dùng phương pháp này (trừ cái đám bán xe hơi).
Ở Mỹ, cho dù bạn mua hàng đem về xài thử một thời gian, bạn không hài lòng, đem trả, họ không những không từ chối, mà còn rất vui vẻ nhận lại, dù nhận lại để quăng thùng rác. Tôi từng bị xốc, khi đem trả mấy chậu xương rồng. Sau khi trả tiền lại cho tôi, cô gái quăng tất cả vào thùng rác! Tôi hỏi tại sao quăng, không để bán tiếp, vì cây vẫn tươi tốt, tôi chỉ đổi ý thôi mà? Cô ta cho biết: sau 30 ngày, phải bỏ, không được bán tiếp, đề phòng sâu bệnh,… Đồ ăn bạn vừa mua xong, đem trả, họ cũng quăng thùng rác dù bao bì chưa mở, vì lý do vệ sinh và an toàn.
Họ biết rằng, số người trả lại hàng, chỉ chừng 1%. Trăm người mua, một người trả, thất thoát có đáng gì đâu. Cho họ trả dễ dàng, thì 1% đó sẽ trở lại mua tiếp. Làm khó dễ không cho trả, thì 1% đó vĩnh biệt chia tay. Đó mới là thiệt hại lâu dài. Họ bỏ cái lợi nhỏ để thu lợi lớn. Mỹ khôn lâu bền, chớ hỏng khôn vặt như dân Á Châu, chỉ thấy lợi nhỏ mà quên lợi lớn, lợi lâu dài.
Hôm nay tự dưng hứng chí viết quá dài, 7 trang, 4402 chữ. Viết gần 4500 chữ, coi đi coi lại, sửa tới sửa lui, mất giờ và mệt lắm! Có ai ngáp không? Có ai đọc được tới dòng chữ này, thì làm ơn viết cho ba chữ "Đã đọc hết" ở phần cmm. Biết chi? Coi có bao nhiêu người đọc. Ít người đọc thì tui viết ngắn lại, hoặc nghỉ viết luôn cho khoẻ. Làm ơn dùm nghen.

Bài viết của triệu phú tự thân Peter Chánh Tran, một việt kiều thành công trên đất Mỹ.

Bài viết của triệu phú tự thân Peter Chánh Tran, một việt kiều thành công trên đất Mỹ.

Thế nào là người bán hàng giỏi? Nhắc lại định nghĩa: Người bán giỏi là người bán được món hàng mình muốn bán, với giá mình định bán, chớ hỏn...

 

thuoc115.com số 96 © 2015 - Designed by Templateism.com, Plugins By MyBloggerLab.com

0936700000