+++ MA QUỈ, THẦN, PHẬT LÀ GÌ? +++
Trong ngôn ngữ của huyền học phương Tây, vạn vật được hình thành bởi năm thể: Đất (vật chất – thân xác), Nước (năng lượng – tình cảm), Khí (tâm trí), Lửa (trực giác) và Không (phúc lạc). Trong ngôn ngữ phương Đông, mỗi người được làm nên bởi Hồn, Vía và Xác. Xác tương ứng với thể vật chất, tức cơ thể vật lí của bạn. Vía tương ứng với thể năng lượng, tức những cảm xúc và sức sống của chúng ta. Hồn bao gồm ba thể tâm trí, trực giác và phúc lạc gộp vào. Khi chết đi, bạn rời bỏ thân xác. Bạn trở thành một cư dân của cõi âm, chỉ được cấu tạo bởi Vía và Hồn, cũng như những vong hồn, ma quỉ mà thánh thần mà chúng ta đang đề cập.
Trong điều kiện bình thường, đa số vong hồn sẽ sống trong một không gian khác với chúng ta. Tuy nhiên, vẫn có những lí do khiến nhiều vong hồn nán lại trong không gian mà chúng ta đang sống:
_ Vì chưa được sống một cuộc sống cõi dương đầy đủ, như những vong hồn của trẻ em hoặc thai nhi.
_ Vì chết quá đột ngột, khiến… không kịp nhận ra là mình đã chết. Đây là trường hợp của vong hồn những người lính, hoặc những người chết vì tai nạn.
_ Vì có ân oán với một người cõi dương, nên bám theo để che chở, trả thù, hoặc… dụ về cõi chết sống cùng.
_ Vì… đói, nên phải làm kẻ kí sinh, đi hút năng lượng của con người, động vật và cây cối.
_ Vì là âm binh/pháp thân đang được thần hoặc quỉ sai phái đi thực thi nhiệm vụ.
_ Vì đang tu luyện ở những vùng núi non có khí tốt, hoặc những địa điểm linh thiêng.
Ngoài ra, cũng có những mùa mà vong được phép về trần. Mùa này thay đổi tùy theo phong tục của các nước khác nhau và theo vòng tiết khí riêng của từng vùng đất. Chẳng hạn, ở châu Âu, đó là khoảng thời gian giữa ngày Halloween (31/10) và ngày Đông chí (22/12) – khi lượng ánh sáng mặt trời ở mức thấp nhất trong năm. Ở các nước Á Đông, đó là "tháng cô hồn" – khoảng thời gian từ 2/7 đến 14/7 hằng năm, khi Diêm vương mở Quỉ môn quan để quỉ đói về trần, và nửa cuối tháng Chạp, khi âm khí tích tụ ở mức cao nhất. Những giai đoạn này thường đặc trưng bởi một lượng lớn mây xám che kín bầu trời, sương mù và mưa.
Cũng có những địa điểm dung dưỡng các vong hồn vì tập trung nhiều âm khí. Quen thuộc nhất là các cây to và lâu năm, như cây đa, cây si, cây gạo. Tiếp đó là những nghĩa địa, những căn phòng thiếu sáng, ẩm thấp và bí khí, hoặc những đoạn bờ sông có nhiều người chết trôi… Và cả những địa điểm thờ cúng suy tàn vì tà kiến từ những sư trụ trì rởm, hoặc những tín đồ chỉ tìm đến để xin danh lợi, tiền quyền. Cuối cùng, là khi mấy vị thần gàn dở gây chiến với nhau: họ thả âm khí ra để đám âm binh tự do chạy nhảy loăng quăng trong nhà ngoài phố.
Quỉ là những vong hồn mạnh và nguy hiểm hơn đa số khác. Đó có thể là vong hồn của những kẻ mạnh từng lún quá sâu vào bóng tối, như những chiến binh cuồng sát, hoặc đám doanh nhân, tướng lĩnh, chính khách có khuynh hướng quyền mưu. Đó cũng có thể là vong hồn của những cá nhân xuất sắc phải chết thảm hoặc chết oan, bị tà niệm định hình trong quá trình rời bỏ thân xác. Một trường hợp khác là những vong hồn đã tu luyện lâu năm, nhưng ôm giữ nhiều tà kiến, nên rơi vào mê cung được tạo nên bởi cái tôi và khát vọng quyền năng.
Thần thường có năng lượng sạch và tâm sáng hơn quỉ, nhưng độ nguy hiểm chưa chắc thấp hơn. Có ba loại thần phổ biến. Thứ nhất là nhiên thần – linh hồn của những vùng đất, rừng, núi, sông có long huyệt. Thứ hai là nhân thần – linh hồn của những người tài đức có công với cõi dương và được trần thế truy phong. Thứ ba là thiên thần – những linh hồn mạnh làm việc cho các tập đoàn quyền lực chính thống của âm giới, và thăng tiến dần trong hệ thống quyền lực này. Khoảng cách giữa các loại thần này đôi khi không rõ ràng, và khoảng cách giữa họ với quỉ cũng thế.
Tất cả các vị thần đều làm chính trị. Mỗi người quản lí một địa hạt nhất định ở cõi dương hoặc cõi âm. Con đường của thần, hay Thần Đạo, là con đường thăng tiến quyền lực và giác ngộ tâm linh thông qua sự nghiệp quản lí này.
Phật là một loại hình hơi khác. Họ là những người bình thường đã đạt đến sự giác ngộ sau nhiều cố gắng tu tập tự thân. Mối quan tâm của họ đối với chúng sinh, và những tác động của họ đối với cõi dương, cũng chủ yếu xoay quanh việc giác ngộ, giải thoát cho mình và cho người.
Tóm lại, một cách giản lược và sơ sài nhất, có thể hiểu rằng quỉ khai thác chúng sinh để phục vụ dục vọng của mình; thần làm công ăn lương, thăng tiến và học hỏi dần dần qua việc quản lí chúng sinh; còn Phật tự tu tập để leo lên các tầng trời cao hơn, ít dục hơn, rồi vì thương chúng sinh mà cố kéo họ lên cùng cho lòng mình khuây khỏa. Tuy vậy, cần lưu ý rằng đây cũng chỉ là một lối qui ước rất giản lược, và có phần phiến diện, chủ quan. Nó chỉ là một cái nhìn lướt qua, để giúp chúng ta dễ hình dung hơn về cách ứng xử phù hợp với các lực lượng này.
Việc hầu đồng thực chất là chấp nhận cho ông quỷ aka linh hồn lưu lạc nào đó nó nhập xác.
Linh hồn vốn có một và thứ thông hiểu quá khứ vị lai. vì thế nó cũng có thể phán cho các cô trúng đề. đọc vanh vách quá khứ của cô.
hoặc làm vài trò gì đó.
việc các con hầu đồng cho quỷ hoặc vong nhập lâu dài sẽ tiến tới mất cân bằng âm dương. làm cho các cô trở nên đồng bóng. bọn BD từ đây mà ra.
các cô có thể mượn lực từ Cửu Huyền Thiên nữa và team của cô ấy. aka hầu đồng. cơ mà phải thỏa thuận trước là H(L)ồn ai nấy giữ...