ĐĨ và NHÂN CÁCH
Hồi còn là sinh viên, mình có thuê phòng trọ cạnh phòng của 1 cô gái mà nghe đâu, người ta gọi là Đĩ . Cô ấy bằng tuổi mình, đẹp mê hồn. Cô ấy luôn ở nhà vào ban ngày và đi làm vào ban đêm. Cả xóm trọ hầu như tạo khoảng cách với cô ấy, xì xèo mỉa mai. Nghe mấy anh chàng trong xóm kháo nhau, cô ấy làm tình rất giỏi .
Còn mình, chẳng thấy gì ở cô ấy, ngoài việc cô ấy đẹp. Và đêm đêm, phía bên này gác trọ, thi thoảng mình bị thức giấc bởi những tiếng rên la và những cái rung lắc của tấm ván gỗ đụng có nhịp vào bức vách.
1 hôm, rồi 2 hôm không thấy cô ấy ra khỏi phòng. Mình thấy lạ, mò sang phòng cô ấy và gõ cửa. Đó là lần đầu tiên mình sang phòng cô ấy sau thời gian khá dài ở đó. Căn phòng khá ngăn nắp, sạch sẽ và đặc biệt có rất nhiều hoa. Cô ấy ốm, và đã hơn 1 ngày không ăn uống gì. Mình về phòng, nấu nồi cháo trắng với trứng gà,tía tô, kinh giới và bưng sang cho cô ấy. Trong lúc cô ấy ăn thì mình đi mua thuốc cảm.
Rồi em trai cô ấy lên ở cùng cô ấy. 1 thằng trai mới nhớn và khá ngông. Có lần nó ra ngoài , đi xe máy và va chạm với người ta, rồi đánh nhau. Cô ấy lôi nó về, chửi thằng em 1 trận : " Mày nghĩ mày là ai, bạn tao có bố làm to nhất nhì thành phố này, đi xe xịn mà người ta va vào nó, nó còn xin lỗi người ta đấy. Gặp người tử tế, khắc có tử tế. Chẳng may gặp thằng hổ báo thì dù mày có đúng mà mày chửi nó, nó vẫn cho mày ăn đòn, thì mày thiệt." Mình ngồi phía bên này bức vách, lẳng lặng nghe và học được vài điều.
Rồi mình chuyển về ở với em gái của bác dâu. Ngày mình thu dọn đồ đạc, cô ấy mang sang cho mình chiếc áo len màu đỏ, rất đẹp. Cô ấy nói " mình mua nhưng mặc hơi chật rồi, bạn cầm lấy mà mặc ". Chẳng hiểu sao lúc đó mình đã không nói cảm ơn, chỉ nói " mình xin".
Bây giờ, mỗi khi nghe thấy từ " con đĩ" rít lên qua kẽ răng của 1 ông hay bà người cay nghiệt nào đó, mình lại nhớ tới cô ấy,và thấy nồng thơm trong tim.
Cảm ơn bạn nhé, ĐĨ. Cầu mong bạn luôn khỏe mạnh và bình an .

0 nhận xét:
Đăng nhận xét